Sa Trường Lỗ Ái_chương 1

Sa Trường Lỗ Ái – chương 1

Thiểm Ảnh Hồ

Mymitientu edit

Chương thứ nhất

Beta: chưa có

Một tháng trước.

‘Ba’ _Tờ quân báo vốn đang nằm trong tay Dịch Viễn Lưu bất ngờ bị xé nát, thanh âm không lớn nhưng cũng khiến đám tham tướng đang đứng bên cạnh hốt hoảng,mí mắt giựt giựt. Diện mạo Dịch Viễn Lưu không hề khủng bố, ngũ quan của hắn vô cùng tuấn mỹ làm cho người ta dù chủ thoáng nhìn qua cũng đủ để lóa cả mắt, chính vì nguyên nhân mà khi hắn xuất chinh cũng là một kẻ có khí khái bức người.

Làn da hắn như cái mặt nạ, biểu tình đờ đẫn, màu da khô vàng, nhìn qua, cơ hồ có thể đánh người.

Sau lưng từng có người nói hắn “Khuynh quốc khuynh thành” , rồi lại nói không chỉ tướng mạo hắn, mà nói luôn về tài dụng binh, Dịch Viễn Lưu muốn thủ thành trì, chưa bao giờ thất thủ. Mà giời đây lần đầu tiên, mọi người bắt đầu hoài nghi chiến tích bất bại sẽ tiêu tan —— nếu cứu binh của tứ Hoàng Tử Dịch Trấn Phong tiếp tục đình trú ở ngoài  ba mươi dặm, không hề có ý đi tới.

Là nguyên nhân Dịch Viễn Lưu nén không được lửa giận.

Ước chừng đình trệ sau ba ngày, tứ Hoàng Tử Dịch quốc Dịch Trấn Phong rốt cục gởi thư đến, bảo Dịch Viễn Lưu một thân đến trong doanh của y. Ở thời khắc vương vị tranh đoạt kịch liệt, mỗi người ai đều biết  Dịch Trấn Phong không có hảo ý, loại này hành vi của y, cơ hồ có thể nói là làm cô lập thành, lấy sinh tử tồn vong năm vạn tướng sĩ đến uy hiếp Nhị ca y.

“Dịch Trấn Phong!” Dịch Viễn Lưu thì thào nói, khóe môi lộ ra tia cười phẫn nộ : “Đối đầu kẻ địch mạnh, ta thật ra không biết, ngươi cư nhiên lại chẳng phân biệt được nặng nhẹ!”

Nói xong, hắn xoay người hướng ngoài trướng đi ra, bỏ lại một câu lạnh như băng: “Hắn tốt nhất tìm cho ta cái lý do không giết hắn.”

“Nhị điện hạ, thái độ làm người Tứ điện hạ luôn luôn bất hảo, loại hành vi này không thể không nghi ngờ đó là cái bẫy , không thể một mình mạo hiểm a!” mưu sĩ bên người vội vàng đuổi theo khuyên nhủ, tranh đoạt vương vị Dịch quốc đã đến giai đoạn gay cấn, khắp nơi trận doanh người người luôn cẩn thận đề phòng.”Dịch Trấn Phong thân là người của bộ lại, cầm binh không tiến, chỉ cần Nhị điện hạ tĩnh xem biến, đến lúc đó bệ hạ tự nhiên là trì tội hắn . . . . . .”

Dịch Viễn Lưu vốn không để ý đến, sửa sang lại chiến mã, nghe nói như thế quay đầu, ánh mắt tối đen đầy nguy hiểm nheo lại, “Chu tiên sinh, ngươi là muốn ta đem mệnh năm vạn tướng sĩ này để đáp lại , vì tìm một cái sai lầm của Dịch Trấn Phong? Ta nghĩ đến máu và tính mệnh tướng sĩ Dịch quốc chỉ dùng để bảo vệ quốc gia, mà không phải hãm hại một cái hoàng tử nhàm chán.” ( yêu quốc thiệt nha)

Chu Tương sắc mặt trở nên bất đắc dĩ, hắn biết rõ lúc này khuyên can vô vọng, thở dài: “Điện hạ, ngươi đi thật sự quá mức hung hiểm.”

Dịch Viễn Lưu xoay người lên ngựa, nghe thế trào phúng cười nói: “Kia thì thế nào, hắn còn có thể đem ta mà ăn?”

(hỏi chúa để biết thêm chi tiết, bé thơ ngây thế)

Hắn giật dây cương, hắc chiến mã giơ cao bốn vó hướng ngoài doanh phi nhanh, hàng năm chinh chiến bên ngoài, vô luận là người hay mã đều mang theo một cỗ sát khí, tiêu sái bay lên. Chu Tương yên lặng nhìn theo bóng dáng Dịch Viễn Lưu, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, theo góc độ mưu sĩ để xem, hành vi Nhị điện hạ là ngu xuẩn không thể nghi ngờ.

Chẳng nhưng không phải quân doanh xơ xác tiêu điều, ngược lại, giờ phút này Dịch quốc tứ Hoàng Tử ngụ trong lều lớn, cơ hồ là xuân ý nồng đậm. Một thân ảnh đưa lưng về phía trướng môn phủ phục trên mặt đất, nhìn qua chính là một thiếu niên, đang cúi đầu nằm ở dưới chân Dịch Trấn Phong , vô cùng hèn mọn ở hạ khố hắn vùi đầu hầu hạ . Ngửa đầu nhắm mắt, là tứ Hoàng Tử anh tuấn, miệng phát ra một, hai tiếng hàm hồ rên rỉ, nhưng có chút hưởng thụ. Người vương tộc Dịch quốc đều gần như có vẻ ngoài hoàn mỹ , có lẽ là bởi vì lịch sử trong cung không ngừng tuyển nhập mỹ nữ , Nên tuấn mỹ của Dịch Trấn Phong thật sự hoàn toàn bất đồng với cái trong trẻo nhưng lạnh lùng mà tao nhã Nhị ca của y , diện mạo y thiếu niên anh tuấn  , mang theo chút kiêu ngạo, tóc tùy ý rối tung, cẩm y hoa phục, cách ăn mặc của kẻ ăn chơi trác táng .

“Ân. . . . . .” Phát giác nam sủng dưới gối thanh âm nhanh hơn, hắn bất mãn thân thủ túm tóc thiếu niên ra sau, “Làm gì? Cái này mệt mỏi? Từ từ sẽ đến.”

Bị hắn nắm mạnh, kia thiếu niên ủy ủy khuất khuất nâng đôi môi đỏ au, thấp giọng làm nũng nói: “Điện hạ. . . . . . Không phải mới vừa có bẩm báo, nói Nhị điện hạ lập tức muốn khởi binh tới vấn tội? Cho nên người ta mới nghĩ muốn mau một chút. . . . . .”

“Cái ấy cũng làm ngươi quan tâm?” Dịch Trấn Phong mỉm cười, thuận tay cầm lấy trên bàn một chén rượu xanh biếc có hình chim trả lên ngắm. chén rượu lục ngọc trong suốt cùng ngón tay thon dài trắng nõn của y , trông rất đẹp mắt.

“Nga”  một tiếng, kia thiếu niên thuận cúi đầu xuống đất, đang muốn lần thứ hai cúi đầu hầu hạ, lại bị Dịch Trấn Phong ngăn lại. Tà khí cười, hắn bỗng nhiên thân thủ đem thiếu niên kia, tùy tay vén quần áo lên , bức  thiếu niên  đối mặt với mình, hạ thể thiếp hợp cùng một chỗ.

“A, điện hạ!” Run rẩy một chút, thiếu niên kia cảm giác được Dịch Trấn Phong dục vọng nóng rực đang gắt gao sâu trong cơ thể mình, trên mặt đỏ ửng xoay người. Cắn môi, hắn nhẹ nhàng lắc lư vòng eo, nhân thể đem hạ thân hướng Dịch Trấn Phong , nửa thân trần đã muốn kề sát ở đối phương, dục vọng bừng bừng phấn chấn .

“Chờ một chút.” Thấp giọng cười, Dịch Trấn Phong thuận tay lấy bầu rượu trên bàn , châm vào chén rượu chim trả kia, đưa đến bên môi thiếu niên kia , “Lại thêm một ly.”

Kia thiếu niên sắc mặt ửng đỏ, tránh né , giống như cầu giống như van: “Điện hạ, không cần. . . . . .”

Sắc mặt trầm xuống, Dịch Trấn Phong hừ một tiếng: “Ngươi nói cái gì?”

Trong lòng bối rối, thiếu niên kia vội cầu xin tha thứ nói: “Điện hạ. . . . . . Nô tài biết sai lầm rồi, lần sau cũng không dám … mang loại đồ vật này đến, đêm nay đã muốn bị điện hạ ngài thượng lộng nhiều như vậy , lại đến thêm một ly, thật sự không được. . . . . .”

“Biết thứ này tệ, ngươi còn dám hạ vào rượu, lá gan cũng thật không nhỏ a.” Dịch Trấn Phong ngữ khí nhu hòa, nhưng trong mắt  không có một tia ấm áp , “Chẳng lẽ bổn vương thật sự vô dụng như vậy , cho nên ngươi bất mãn , cư nhiên muốn mượn xuân dược trợ hứng?”

Bị hắn ngữ thanh âm trầm dọa,  thiếu niên kia cả người cứng ngắc, nhảy xuống quỳ gối trên mặt đất, thanh âm dẫn theo khóc nức nở: “Nô tài không dám! Thật sự là điện hạ ngài tinh lực hơn người, nô tài sợ giống lần trước ở trong cung ăn không tiêu lại ngất đi, làm ngài mất hứng, lúc này mới cầu  thuốc Ương thái y , mong có thể làm cho điện hạ ngài vừa lòng . . . . . .”

Lạnh lùng nghe hắn nói xong, Dịch Trấn Phong sắc mặt lúc này mới lắng xuống, bên môi dật ra cười, ngoắc ngoắc ngón tay, lần nữa lệnh thiếu niên kia ngồi trở lại  trên đùi y: “Biết sai là tốt rồi, lúc này buông tha ngươi —— bổn vương không thích nhân ảnh dưới hạ khố là con rối, lần sau còn dám ăn loại đồ vô dụng này, cẩn thận ta lấy tiện nghi ngươi, đưa đến quân doanh cho binh sĩ.”

Cả người run rẩy,  thiếu niên kia liên tục gật đầu, trong lòng sợ tới cực điểm. Hắn đang được sủng ái nhất ở bên người Dịch Trấn Phong , cho nên mới được mang theo xuất chinh. Hắn nguyên bản cũng là tâm tư thông minh, nghĩ trong quân tịch mịch, Dịch Trấn Phong thiếu nhiều ngoạn nhạc trong cung , lại chỉ dẫn theo mình hắn thị tẩm , sợ ăn không tiêu đêm đêm đùa bỡn, cho nên mang theo xuân dược điểm cương cường bên người, thầm nghĩ  thời điểm tinh lực không đủ dụng cho chính mình nâng cao tinh thần.

Cũng không nghĩ đến lần đầu tiên dùng, đã bị tứ Hoàng Tử khôn khéo cảm thấy được, tất nhiên là không sảng khoái —— đêm nay thủ đoạn đa dạng, chính là so với ngày trước càng thêm kịch liệt lợi hại, làm hắn khóc kêu cầu xin tha cũng không dưới mấy lần, cho đến vừa rồi vẫn chưa hết.

Đang muốn lấy lòng tái cúi người hầu hạ, đúng lúc này, ngoài trướng một tiếng vang lớn, mạn che trướng bị xốc lên, một thân ảnh thon dài bỗng nhiên xâm nhập: “Dịch Trấn Phong! Đi ra!”

Dịch Viễn Lưu chỉ cảm thấy lòng tràn đầy lửa giận, ngoài sa trường mỗi một khắc là sinh tử, vậy mà hắn vẫn có thể bình tĩnh,nhưng đối mặt hoàng đệ cố ý dừng lại không tiến binh. Phẫn nộ này áp chế thế nào cũng không xuống được.

Lạnh lùng nhìn cảnh xuân kiều diễm trong trướng , hắn không nói được một lời, Dịch Trấn Phong rốt cục thở dài một tiếng, phất tay cho thiếu niên quần áo không chỉnh kia lui , hắn mới đi nhanh tiến vào lạnh lùng trừng mắt nhìn hoàng đệ của hắn.

” Đến phía  Bắc hẻo lánh này, không thể tưởng được còn có cái gì tốt như vậy .” Hắn có điểm hài tử nói, đôi mắt đầy hứng thú nhìn chén ngọc kia. Dịch Viễn Lưu không có phản ứng, chính là đứng ở nơi đó, lạnh lùng nhìn y.

Mỉm cười,  trên mặt tuấn mỹ kia tựa hồ không có kinh hoảng hay áy náy, lại vẫn thưởng thức chén ngọc trong tay: “Hoàng huynh, ngươi xem  ngọc này, là hàn ngọc ngàn năm của vùng địa cực , nghe  là đối với trị liệu khí táo cực rất hiệu quả, Nhị hoàng huynh xem ra cơn tức không nhỏ, cần phải uống một chén hạ hỏa?”

Dịch Viễn Lưu không nói lời nào.

Dịch Trấn Phong rốt cục quay đầu, nhìn thấy ánh mắt Nhị ca.

Như khối băng bị đông lạnh  trên vạn năm, so với chén rượu càng lạnh hơn gấp bội, ngọc chất còn muốn đẹp hơn chén rượu này vài phần, là hoàng tử nhỏ nhất nên được nuông chiều từ bé , quen nhìn kỳ trân dị bảo, trên thiên hạ có cái gì làm cho Dịch Trấn Phong nhớ mãi không quên, chỉ sợ chính là ánh mắt Nhị hoàng huynh .

Ở trong lòng thở dài, y bỗng nhiên phát hiện, ánh mắt xinh đẹp này cố nhiên làm cho y nhớ thương, khả nó thật sự lộ ra sắc nhãn giận dữ, y cũng chống đỡ không nổi dưới ánh mắt này, y cư nhiên cảm thấy không biết làm sao lại dân lên nỗi xúc động không rõ nguyên nhân.

Y kiềm chế lòng mình, hôm nay, y cần đàm phán một phương hướng có lợi .

Đối diện thanh âm hơi trào phúng vang lên: “Mấy ngày nay, ngươi ngay tại đây làm cái này?”

Dịch Trấn Phong ngẩng đầu, thấy được sự miệt thị trong mắt Dịch Viễn Lưu làm cho y nắm chặt tay bất động, thanh âm rất êm tai, như một loại sơn tuyền trong suốt, rồi lại lộ ra chút mê hoặc nhân , nhưng thanh âm kia là cực lãnh, giống như tùy thời có thể đông chết người .

Tà khí cười: “Không, Nhị hoàng huynh, ta chỉ là một mực chờ ngươi —— làm cái đó, đơn giản là chờ ngươi rất nóng lòng, tán gẫu để giải buồn mà thôi.”

“Chờ ta?” Dịch Viễn Lưu cười lạnh, “Hảo, ngươi hiện tại đợi được rồi . Nói, ngươi mang trọng trách viện trợ lại trụ không tiến, rốt cuộc muốn thế nào?”

“Hảo, hoàng huynh thật sự sảng khoái.” Dịch Trấn Phong tựa vào lưng bành kỷ, “Nơi này  không có nhiều cơ sở ngầm như trong cung , cũng tuyệt không có ngoại nhân dám vào, ta cũng cứ việc nói thẳng .”

Nhìn ánh mắt Nhị hoàng huynh, lười biếng nói: “Phụ hoàng có bệnh ngươi , trong cung rốt cuộc có bao nhiêu người muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, ngươi cũng là biết rõ —— người khác không tin ngươi đối ngôi vị hoàng đế này không có hứng thú, nhưng ta lại tin. Ta chỉ muốn nhận ở ngươi một câu, đợi vào đúng thời điểm ngươi tỏ rõ thái độ, ngươi chỉ cần đứng ở bên ta là tốt rồi.”

Lạnh lùng nhìn y, Dịch Viễn Lưu nói: “Phụ hoàng còn ở trong cung,ngội thái tử còn chưa định, ngươi không cần quan tâm quá sớm.”

“Phòng ngừa chu đáo luôn tốt.” Dịch Trấn Phong nhướng mày.

Dịch Viễn Lưu thản nhiên nói: “Ta cố nhiên không có hứng thú tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, chuyện đại hoàng huynh cùng các ngươi , ta càng không có hứng thú quản.”

“Đáng tiếc hiện tại không phải do ngươi không quản là được.” Dịch Trấn Phong lộ ra răng tuyết trắng cười đến chắc chắc, “Hôm nay không chiếm được một câu của ngươi , mấy vạn viện binh này, ta sẽ vĩnh viễn đứng ở ngoài mấy chục dặm, tuyệt không bước đến phụ cận.”

“Dịch Trấn Phong, ngươi điên rồi! Ngươi cũng biết lời này chỉ cần ta dùng một đạo tấu chương trình lên, ngươi chính là tử tội! ?” Dịch Viễn Lưu trong mắt đầy hàn quang .

“Ta đương nhiên biết.” Dịch Trấn Phong ôn nhu nói: “đã dám đối với ngươi nói, tự nhiên sẽ không sợ.” Nghĩ nghĩ, nhìn xem sắc mặt Dịch Viễn Lưu, vừa cười hì hì bổ sung một câu: “Hơn nữa ta còn biết, Nhị hoàng huynh tuy rằng trên miệng lợi hại, trong lòng cũng là thương đệ đệ này, tất nhiên sẽ đáp ứng ta.”

“Ngươi lấy quân tình áp chế ta? Ngươi có biết ngươi chậm phát binh một ngày, tướng sĩ Tuyết thành sẽ phải khổ chiến bao nhiêu! ?” Dịch Viễn Lưu đè nén hung mãn lửa giận, cười lạnh.

“Nhị hoàng huynh, ngươi biết ta luôn luôn ngu dốt, đâu như ngươi như vậy quan tâm cái gì dân sinh khó khăn.” Tối địa hạ giọng, Dịch Trấn Phong xinh đẹp tuyệt trần mày sắc bén ninh lên, thở dài nói: “Với ta mà nói, người khắc thiên hạ này, chỉ sợ sức năng này Nhị hoàng huynh một mình không chịu nỗi a .”

Dịch Viễn Lưu trong lòng một trận giận dữ, lạnh lùng theo dõi hắn, tay sớm nắm chặt. Đúng vậy, hắn rất hiểu biết hoàng đệ này bất hảo lại giảo hoạt, hắn sớm chắc chắc chính mình sẽ không đổ được lần sinh khí này, cũng sớm biết rằng chính mình tuyệt không biện pháp nhìn thấy tiền tuyến căng thẳng, nhất định hội đáp ứng  điều kiện của y!

“Hảo! Ta đáp ứng ngươi.” Hắn thở sâu, “Nếu tương lai có một ngày như vậy , ta Dịch Viễn Lưu, nhất định ủng ngươi làm quân!”

Chộp cầm lấy cái chén chim trả kia, hắn ngửa đầu uống sạch chén rượu: “Lấy rượu minh ước, tuyệt không đổi ý!” Lập tức hắn lạnh lùng đem  cái chén kia ném xuống mặt đất, nghênh hướng Dịch Trấn Phong đang kinh ngạc, “Đêm nay liền tức khắc phát binh!”

(ac, em có biết nó là gì không mà uống hết, hàm hồ)

Dịch Trấn Phong  lông mi nhíu lại, sắc mặt chẳng những không có vui sướng, ngược lại ngơ ngác nhìn mảnh nhỏ chén rượu trên mặt đất, tựa hồ rất sửng sờ.

Ngọc mỏng manh sớm đã vỡ thành mảnh nhỏ trong trẻo nhưng lạnh lùng trên mặt đất lóe huỳnh quang xanh biếc  , tựa hồ có chút quỷ dị.

Sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, ánh mắt Dịch Trấn Phong gắt gao nhìn Dịch Viễn Lưu, sáp thanh nói: “Nhị ca, nếu ta đã đáp ứng ngươi rồi, cũng không cấp ở lại đây một đêm.” Thanh âm bỗng nhiên trở nên mềm nhẹ thành khẩn, đôi mắt hắc đồng của y yên lặng nhìn Dịch Viễn Lưu, “Ngươi ngay tại nơi này trụ một đêm đi, chúng ta cầm đuốc soi đêm đàm, không tốt sao? Lại nói tiếp, hai huynh đệ chúng ta, đã lâu không có thân cận nhau.”

Lẳng lặng nhìn hắn, Dịch Viễn Lưu trong mắt hiện lên một tia cự tuyệt.”Không cần, ngươi đại khái triệu hồi cái tùy tùng vừa rồi , tiếp tục thân cận.”

Tứ đệ này luôn luôn yêu thích nam sắc, điểm ấy Dịch Viễn Lưu đã sớm biết. Mà ngoai trừ điểm này, hắn còn biết một sự kiện,là y thường xuyên cố ý giả vô tình đối với ca ca này vô cùng thân thiết.

Sớm còn tưởng rằng là chính mình đa tâm, nhưng rốt cục có cảm giác được, đệ đệ bất hảo này cư nhiên thật sự đối hắn giở trò, hắn cuối cùng có thể xác định , lần đó đương nhiên là tức giận , đem Dịch Trấn Phong đánh cho mình đầy thương tích, từ đó về sau, đối Dịch Trấn Phong liền cũng có thể áp chế xuống.

Nhưng thứ này, hắn cũng không có thể lại làm đau Dịch Trấn Phong, tứ Hoàng Tử vẻ mặt cổ quái đắc ý, ôn nhu nói: “Nhị ca, ngươi thật xác định?”

Dịch Viễn Lưu ngẩn ra, đột nhiên cảm thấy bụng dấy lên một đoàn ngọn lửa, giống như muốn đem  toàn thân hắn đều đốt cháy, không chịu nỗi!

Cùng với ngọn lửa này , còn có thân thể nhanh chóng mất dần khí lực.

Sao lại thế này? Như thế nào hội bỗng nhiên gặp chuyện như vậy? Chưa từng hưởng qua cổ quái tư vị quét toàn thân, ngay cả là tự chủ cường đại như hắn, cũng nhịn không được trong lòng chấn động. Ánh mắt bỗng nhiên nhìn đến mảnh nhỏ chén rượu trên mặt đất, trong lòng tỉnh ngộ, lẩm bẩm nói: “Rượu . . . . . Đê tiện tiểu nhân!”

(mẹ bé có dạy là không được uống những gì người lạ rót cho hả)

Dịch Trấn Phong nắm song chưởng, trấn định xem xét thành quả chính mình trong lúc vô ý thu hoạch được , “Hoàng huynh, ngươi oan uổng ta.  rượu kia nguyên bản chính là cho người khác uống trợ hứng, là ngươi chính mình muốn uống.”

“Trợ cái gì hưng?” Dịch Viễn Lưu cắn răng nói.

Dịch Trấn Phong con mắt loạn chuyển, cười dài nhìn hắn một lát đã thay đổi sắc mặt, “A nha, chính là khuê phòng chi nhạc, cá nước thân mật sẽ hưng trí lâu một chút.”

Nhấc chân tiến đến gần  Dịch Viễn Lưu, trong mắt rốt cục lộ ra vẻ mặt đi săn : “Nhị ca, ngươi vừa mới đây còn đáp ứng ta tương lai phải trợ giúp ta, nếu thật sự thiên toại nhân nguyện, làm cho ta có thiên hạ, ta đây hôm nay có ngươi trước nhất —— đến lúc đó, ngươi còn không là người thân cận với ta ?”

Dịch Viễn Lưu sắc mặt vốn tái nhợt đã hồng đắc say lòng người, ánh mắt hắc đồng lại giống hàn băng, lạnh lùng nhìn chằm chằm nam tử tràn đầy tình dục trước mắt. Người này là bào đệ hắn?

Đều nói huyết mạch đế vương gia dâm loạn, chính là. . . . . . Đều đã như thế tiện đến nông nỗi  này sao?

Không thời gian lo lắng, không biết thuốc này dược tính như thế nào, khả dựa theo phản ứng trên người cũng đủ bá đạo !

Dịch Viễn Lưu không chút do dự hướng ngoài trướng đi ra. Rời đi nơi này! Chỉ cần trở lại Tuyết thành, trong tay nắm binh quyền, hắn liền có thể nắm chắc khống chế được cục diện, hiện tại hắn cũng không thể rơi vào trogn tay đệ đệ này. . . . . . Trong hoàng thành y đã sớm muốn làm chuyện này, tại biên quan xa xôi, y càng thêm không kiêng nể gì.

Bả vai bị bắt lấy, Dịch Viễn Lưu xoay tay đánh một chưởng, Dịch Trấn Phong “Di” một tiếng, Dịch Viễn Lưu thể lực hẳn là bị dượ ctiêu háo mất mới phải, không thể tưởng được còn có khí lực đánh ra chiêu thức sắc bén như thế . Ylui về phía sau từng bước, Dịch Viễn Lưu đang muốn lao ra, rồi lại bị y ôm trụ, lần này Dịch Viễn Lưu không chút do dự rút ra trường kiếm, Dịch Trấn Phong cảm giác được tình cảnh cấp bách của mình, cùng với hơi hơi run rẩy.

Dịch Trấn Phong hiểm hiểm tránh thoát, khóe miệng lộ ra mỉm cười, y chỉ cần thời gian, không bao lâu, Dịch Viễn Lưu sẽ phải chịu thua dược tính. Hắn tin tưởng ý chí kiên định này ca ca , nhưng mà, không ai có thể đấu thắng thân thể của chính mình, không phải sao?

Dịch Viễn Lưu cảm thấy càng bủn rủn vô lực, điều này làm cho rời hắn rơi vào tuyệt vọng, Dịch Trấn Phong tình thế bắt buộc, cũng không chủ động công kích, chính là hắn vừa muốn rời đi, liền ra tay ngăn trở, mà y cũng không trực diện trước mặt y giao đấu, giống đùa một con động vật yếu đúi.

Khó trách nói dân chúng truyền rằng Dịch quốc sắp vong, Đan Mông đại quân tiếp cận, mất nước lửa sém lông mày, nhưng hoàng đệ này, trong lòng lại đều là nghĩ mấy thứ này!

Dịch Viễn Lưu trong lòng vừa vội vừa giận, một cái không đứng vững, cổ tay bị bắt trụ, kiếm rơi xuống đất. Dịch Trấn Phong nhích lại gần, thân thể bị gắt gao cấm chế ở một cái trong lòng ngực đầy lửa nóng, Dịch Viễn Lưu muốn giãy dụa, lại kinh ngạc công phu vừa rồi không đến nửa nén hương cơ hồ đánh mất hầu như không còn.

Dây cột tóc đột nhiên bị tháo ra, một đầu tóc đen dài tả xuống, hắn có thể nghe được người phía sau tiếng cười đắc ý , hắn cảm thấy  trong ngực chấn động.”Biết không, đôi mắt nhìn ta Nhị ca, hiện tại hữu khí vô lực như vậy  tựa vào trong lòng ta , làm cho ta đều thiêu cháy, quả nhiên ưu đãi thật muốn tranh thủ.”

Dịch Viễn Lưu sửng sốt, hắn rõ ràng cảm thấy đỉnh mông hắn có gì đó cứng rắn . . . . . . Tuy rằng biết đệ đệ này thích hồ nháo, khả cho tới nay, ở trong lòng hắn, Dịch Trấn Phong vẫn là cái tiểu hắn ba tuổi như xưa , tiểu đệ đệ  tội nghiệp thích truy đuổi  hắn . Cho dù tận mắt thấy y ngoạn nam sủng, hắn cũng chỉ là đơn thuần cho rằng là bầu không khí giải trí trong cung .

Từ khi nào bắt đầu, cái tiểu hoàng đệ nhỏ bé  thích kề cận hắn nhắm mắt theo đuôi, đã muốn lớn lên chân chính thành. . . . . . Nam nhân? Cảm giác được sau lưng vật cứng rắn nóng rực kia, hắn trong lòng một trận ác hàn, cả người đều bị cảm nhận khiếp sợ ập tới.

Như là đã nhận ra ý tưởng của hắn, Dịch Trấn Phong ác ý cọ một chút, ngữ thanh khàn khàn : “Cảm giác được sao? Nhị ca, ta sớm đã trưởng thành. Trước kia là ngươi cường đại, có thể tại nơi trong cung bảo hộ ta. Nhưng đêm nay về sau, ta muốn cho ngươi có biết, từ nay về sau, nên đổi thành ta yêu thương bảo hộ ngươi. . . . . ”

Dịch Viễn Lưu đầy choáng váng, hắn tính cách cao ngạo, xuất thân hoàng gia, khi nào thì bị người khinh bạc? Huống chi bịđùa bỡn giống một nữ nhân ! ?

Hắn hướng khửu tay về phía sau mạnh công tới, Dịch Trấn Phong không dự đoán được hắn còn có dư lực, trốn tránh không kịp đang bị đánh trúng ngực, trên tay buông lỏng, Dịch Viễn Lưu giãy mở ra, lại hai chân mềm nhũn, té ngã trên mặt đất.

Dịch Trấn Phong vẫn là mang tính hải tử  mỉm cười, nhìn người té ngã trên mặt đất vừa sợ vừa giận, xuân dược làm khuôn mặt tái nhợt của hắn thượng lên một tia đỏ ửng, hắn đại khái là vì nghiến răng nghiến lợi mà giống huyết hồng, sợi tóc đen tán loạn rơi rụng ở trên người luôn luôn cao ngạo lạnh lùng , lại có một loại mãnh liệt  mị ý. Y nhìn đến hắn gian nan ý đồ đứng dậy, chính là lại vô lực ngả trở về.

“Ngươi đêm nay là người của ta , Nhị ca, ngươi khẳng định đoán được việc này.” Dịch Trấn Phong ôn nhu nói, vẻ mặt chân thành nhìn hắn.”Nếu là thiên ý, ngươi liền theo ta một lần. Xong rồi về sau, phát binh đi cứu tuyết thành là tốt rồi, đừng  cáu kỉnh nữa.”

Dịch Viễn Lưu lảo đảo đứng vững, lạnh lùng nhìn thấy hắn.

“Ngươi nhất định phải làm như vậy? Vô luận như thế nào, đều phải làm loại việc loạn luân này ?” Hắn ngữ khí xơ xác tiêu điều.

“Đúng vậy, nhất định.” Dịch Trấn Phong tâm tư nhanh quay ngược trở lại, đã định rồi chủ ý, đúng vậy! Y chính là muốn có được hoàng huynh , nếu sớm hay muộn đều phải dùng hết thủ đoạn, không bằng liền thừa dịpthiên ý tối nay !

Nhanh chóng đánh giá được tình thế, Dịch Viễn Lưu gật gật đầu: đúng vậy, hắn tránh không khỏi, nơi này không có người của hắn, mà khí lực trên người hiện tại cũng tuyệt ngăn cản không được này thân thủ võ công Tứ đệ chỉ kém hắn một chút!

Đã là thế, hắn cũng không thể liền khuất phục, khí lực dù một khắc nữa mất hoàn toàn, hắn cũng không có thể buông xuôi. Dịch Viễn Lưu thế kiếm vừa chuyển, thẳng tắp hướng Dịch Trấn Phong tước đến, không hề kiệt lực, Dịch Trấn Phong thân mồ hôi lạnh, hiểm hiểm một bên thân né qua, kiếm phong cắt qua quần áo y.

Y cảm thấy trước ngực chợt lạnh, còn không kịp kiểm tra có bị thương không hay, liền cảm giác được sát khí ập đến —— kiếm kia hình cung hướng hắn đâm tới.

Dịch Trấn Phong kinh hãi, y sớm biết rằng Dịch Viễn Lưu tuyệt không dễ dàng đi vào khuôn khổ, chính là không nghĩ tới hắn tới lúc này rồi, còn có thể bình tĩnh như vậy, xem ra kiếp sống mấy năm quân lữ không phải bỏ phế.

Dịch Viễn Lưu hiện tại kiếm pháp, từng chiêu từng chiêu đều là tư thế phó ngọc thạch phần câu, cả người tất cả đều là sơ hở, ngay cả một chiêu phòng thủ đều không có, Dịch Trấn Phong không biết hắn là tuyệt không sợ chết, vẫn là đoán chắc chính mình căn bản không dám động thủ thương hắn, dù sao y hiện tại bị làm cho chân tay luống cuống, y quả thật không có can đảm đả thương Dịch Viễn Lưu.

Nhưng giằng co mãi trong này cũng không phải tác phong Dịch Trấn Phong.

Bởi vì là thống lĩnh đại quân, Dịch Viễn Lưu xử dụng kiếm chỉ  phòng thân, vẫn chưa dùng cái gì thần binh lợi khí, bằng không cái này khẳng định sẽ phế đi tay phải của y. Thế kiếm kia cực kỳ hung mãnh, thẳng về phía trước trượt hai tấc mới ngừng, lưu lại trên kiếm cả tất máu tươi, không phụ chi mệnh của chủ nhân mà đâm trúng  đùi Dịch Trấn Phong. Đáng tiếc Dịch Viễn Lưu khí lực lúc này quá yếu nên vết thương kia rất nhẹ.

Dịch Trấn Phong vừa sợ vừa giận, y ngắt thế kiếm liền về phía trước từng bước, thân thủ chế trụ cổ tay Dịch Viễn Lưu, đoạt kiếm vứt bỏ, cả giận nói: “Hảo, ngươi lợi hại! Chính là Nhị hoàng huynh, ngươi cho chỗ sai rồi , nếu đâm trúng  nơi quan trọng của ta, đêm nay không thể cho ngươi khoái hoạt !”

Tình dục công tâm lại buồn bực, y buôn ra không ít hời thô tục hơi hơi tà cười nói: “Hoàng huynh, ngươi đã làm cho ta chảy máu, thế thì không thể hồi lại rồi.”

Y mạnh cúi xuống thân, gắt gao đè lại người kia, đem hay tay Dịch Viễn Lưu chế trụ buộc hắn xoay người , dưới tay ác ý tìm được nơi riêng tư phía sau của Dịch Viễn Lưu , cách qua lớp quần áo nhấn một cái: “Chính là nơi này đi —— như thế này, Nhị hoàng huynh ngươi muốn dùng nơi này bồi thường máu cho ta . . . . . .”

Dịch Viễn Lưu cả người cứng đờ, giảy dạu thật mạnh, Nhưng Dịch Trấn Phong làm sao cho hắn cơ hội? Kéo thật mạnh, xiêm y có chút dày của Dịch Viễn Lưu đích như tờ giấy bị kéo ra, lộ ra ngực trắng nõn bên trong. Tuy rằng cũng coi như thân kinh bách chiến, nhưng nhìn đến bộ dáng mị thái người mà y mong nhớ ngày đêm, Dịch Trấn Phong cũng không cấm một trận tâm diêu thần động, bàn tay liền một chút thả lỏng.

Cảm thấy Dịch Viễn Lưu lại chưa từ bỏ ý mãnh lực né tránh, giãy khai, di động một lá thì tựa hồ khí lực không còn nữa, Dịch Trấn Phong nới tay, đắc ý trêu đùa: “Nhị ca, vì cái gì không hề thứ ta một kiếm?”

Gặp Dịch Viễn Lưu mặc không lên tiếng, nhắm mắt lại, nhưng ận tới cực điểm, Dịch Trấn Phong kê sát vào mặt tái nhợt hắn đang dần đỏ ửng lên, khẽ vuốt đôi chân mày đang nhíu của hắn.

“Nhị ca, không cần tái ương ngạnh , ngươi bộ dáng này làm chi chứ. . . . . .”

Dịch Viễn Lưu mở đôi mắt băng lạnh như có thể làm đông toàn bộ máu của y thành băng.

Vốn chiếm thượng phong, Dịch Trấn Phong lòng tràn đầy đắc ý không khỏi chấn động, đây là Nhị ca vĩnh viễn cao cao tại thượng của y, vì cái gì hôm nay tới tình trạng này rồi, trong mắt hắn vẫn như cũ chỉ có thể nhìn thấy bén nhọn châm chọc? Hắn thật sự cao ngạo như vậy, đối chẳng tiết chế một chút?

Áp lực nhiều năm oán giận, nháy mắt ở Dịch Trấn Phong giống như ngọn lửa thiêu cháy cả thảo nguyên đang lan tỏa.

Dịch Viễn Lưu, Dịch Viễn Lưu. . . . . . Người cũng như tên, tĩnh Viễn Lưu uyên (không biết là gì nữa), tĩnh quang vinh thanh, tựa như Bạch Liên trong hoàng triều thối nát ( giống với “ gần bùn mà chăng hôi tanh mùi bùn” nhỉ). . . . . . Nhưng hắn càng cao thượng, càng đối y hờ hững, khiến cho Dịch Trấn Phong càng muốn lôi hắn áp xuống vũng bùn, hung hăng cho hắn cảm giác nhục nhã.

Theo thời gian dần dần lớn lên, thân cận Nhị ca, đã khinh thường và bất hòa với y , y vì cái gì còn hao hết tâm tư, cùng công phu lấy lòng hắn?

Y thân thủ nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc đen tản mạn khắp nơi rơi xuống, ngửi lên chúng, Nhi ca của hắn giờ đây giống như hoa và dương liểu trong cũng, tùy ý y vịn cành bẻ .

Y đầy tình dục thong thả mà vuốt ve khuôn mặt mềm mại co dãn của Dịch Viễn Lưu, cười nói: “Nhị ca, hôm nay hai huynh đệ chúng ta nhất định phải hảo hảo ôn chuyện.”

Dịch Viễn Lưu không động đậy, chính là ánh mắt lạnh lùng khinh thường một chút cũng không có giảm bớt, Dịch Trấn Phong ác ý vuốt ve ngực hắn, lập tức rõ ràng cảm thấy người dưới thân đang run rẩy, Dịch Trấn Phong lần đầu tiên nhìn đến trong ánh mắt Nhị ca luôn luôn kiêu ngạo lạnh lùng toát ra chán ghét mãnh liệt như thế, cùng che dấu không được đích sợ hãi.

Dịch Trấn Phong biết, Dịch Viễn Lưu đối nam sắc cực chán ghét, phụ thân mười ba năm trước bắt đầu sa vào nam sắc, chuyên sủng mỹ mạo thiếu niên, biến trong cung gà chó không yên, mà phụ thân phía trước tối sủng ái liên phi, cũng chính là mẫu thân Dịch Viễn Lưu cũng bởi vì không thể chịu nổi mà trở nên thần kinh thác loạn, đến nỗi đột tử.

Chính là, hắn nhìn thấy người dưới thân trong ánh nến mờ nhạt, mái tóc đen nhẹ nhàn run chuyển, làn da trơn bóng trắng mịn, thân thể trắng noãn phiếm  đỏ ửng, thật  làm cho nam nhân huyết mạch sôi sục. Dịch Trấn Phong trở nên hô hấp dồn dập, y mới mặc kệ hắn khiết phích, y chỉ cần hắn, y đã đợi lâu như vậy!

Thân thủ vuốt ve hai đóa thù du trên ngực kia, nhẹ nhàng ôn nhu, than thể đang trong long y phát ra rất nhỏ thở dốc, Dịch Trấn Phong hạ thân sớm cứng rắn như thiết, điên cuồng kêu gào, không chút do dự đè ép.

Dịch Viễn Lưu cảm thấy thân thể đầy lửa, từ trong thiêu đốt ra , mỗi một tấc làn da, mỗi một tích máu tươi, đều kêu gào. Hắn liều mạng tránh né không ngừng ngậm chặt môi, Mà đệ đệ thở dốc càng phát ra ồ ồ, giữa khố của hắncũng lại cứng rắn. Nhìn thấy Dịch Trấn Phong chậm rãi cởi bỏ y phục của hắn, hắn trong lòng một mảnh kinh động: là hoàng từ lớn lên từ trong cung, tuy rằng giữ mình trong sạch, nhưng tình hình phong nguyệt có cái gì hắn không biết? Chẳng lẽ hôm nay, thật sự huynh đệ  ruột thịt sở gian, lại không cách nào có thể tưởng tượng?

Không! Nhất định phải chạy đi, chạy đi ——

Hắn liều mạng chế trụ địa chiên ( chắc cái chảo đựng dầu đốt trong doanh trai nhỉ), ngón tay thon dài cùng ma sát cát đá phía dưới không bao lâu liền chảy huyết, trên lưng đích làn da cũng bị thạch chiên phía dưới cắt thương, mặc dù như vậy, vẫn là cản không được dày đặc khoái cảm theo xương sống lên tới đỉnh đầu. Tay hắn vô ý thức trảo ra hướng ngoài, quơ quào cái giá tạp vật, tùy tay kéo xuông, đồng bồn ở trên lật úp xuống dưới. Dịch Trấn Phong nghe được động tĩnh muốn tránh, cũng đã chậm.

Đồng bồn nặng nề nện lên hai người, chậu đầy nước lạnh úp vào thân.

Thân thể đầy lửa nóng chợt tiếp xúc nước lạnh như băng, Dịch Viễn Lưu liên tục lạnh run, làm suy nghĩ đang mơ hồ trở lên rõ rang hơn, xem ra hôm nay chung quy không thể chết già, chi bằng. . . . . .

Chuyện tốt bị phá, Dịch Trấn Phong không khỏi tức giận, đồng bồn tuy rằng không thề như chiêu thức xuất kỳ bất ý, nện ở trên lưng cũng làm cho hắn khí huyết bốc lên, nước lạnh làm cho dục vọng biến mất  không ít.

“Nhị ca, ngươi vẫn là thật muốn làm khó a.” Hắn đẩy cằm Dịch Viễn Lưu, oán hận nói.

Vừa rồi không cảm thấy dục hỏa đốt người,tay trảo chặt kiếm bổng nhiên phát đau, máu đỏ tươi chảy xuống, Dịch Trấn Phong xoay người sợ hải, tái xoay người, lại ngây dại.

Một  chủy thủ sáng lóe lên hoành ở trên cổ Dịch Viễn Lưu, như làn gió phớt qua, đã có tơ máu chảy ra.

lầm bầm:  coi tới đây thiệt giống Huynh tử văn mà, chài ạ

Cái bài thu hoạch 4 năm học tập và làm theo tấm gương HCM làm ta rối loạn

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s