Sa Trường Lỗ Ái_chương 1

Sa Trường Lỗ Ái – chương 1

Thiểm Ảnh Hồ

Mymitientu edit

Chương thứ nhất

Beta: chưa có

Một tháng trước.

‘Ba’ _Tờ quân báo vốn đang nằm trong tay Dịch Viễn Lưu bất ngờ bị xé nát, thanh âm không lớn nhưng cũng khiến đám tham tướng đang đứng bên cạnh hốt hoảng,mí mắt giựt giựt. Diện mạo Dịch Viễn Lưu không hề khủng bố, ngũ quan của hắn vô cùng tuấn mỹ làm cho người ta dù chủ thoáng nhìn qua cũng đủ để lóa cả mắt, chính vì nguyên nhân mà khi hắn xuất chinh cũng là một kẻ có khí khái bức người.

Làn da hắn như cái mặt nạ, biểu tình đờ đẫn, màu da khô vàng, nhìn qua, cơ hồ có thể đánh người.

Sau lưng từng có người nói hắn “Khuynh quốc khuynh thành” , rồi lại nói không chỉ tướng mạo hắn, mà nói luôn về tài dụng binh, Dịch Viễn Lưu muốn thủ thành trì, chưa bao giờ thất thủ. Mà giời đây lần đầu tiên, mọi người bắt đầu hoài nghi chiến tích bất bại sẽ tiêu tan —— nếu cứu binh của tứ Hoàng Tử Dịch Trấn Phong tiếp tục đình trú ở ngoài  ba mươi dặm, không hề có ý đi tới.

Là nguyên nhân Dịch Viễn Lưu nén không được lửa giận.

Ước chừng đình trệ sau ba ngày, tứ Hoàng Tử Dịch quốc Dịch Trấn Phong rốt cục gởi thư đến, bảo Dịch Viễn Lưu một thân đến trong doanh của y. Ở thời khắc vương vị tranh đoạt kịch liệt, mỗi người ai đều biết  Dịch Trấn Phong không có hảo ý, loại này hành vi của y, cơ hồ có thể nói là làm cô lập thành, lấy sinh tử tồn vong năm vạn tướng sĩ đến uy hiếp Nhị ca y.

“Dịch Trấn Phong!” Dịch Viễn Lưu thì thào nói, khóe môi lộ ra tia cười phẫn nộ : “Đối đầu kẻ địch mạnh, ta thật ra không biết, ngươi cư nhiên lại chẳng phân biệt được nặng nhẹ!”

Nói xong, hắn xoay người hướng ngoài trướng đi ra, bỏ lại một câu lạnh như băng: “Hắn tốt nhất tìm cho ta cái lý do không giết hắn.”

“Nhị điện hạ, thái độ làm người Tứ điện hạ luôn luôn bất hảo, loại hành vi này không thể không nghi ngờ đó là cái bẫy , không thể một mình mạo hiểm a!” mưu sĩ bên người vội vàng đuổi theo khuyên nhủ, tranh đoạt vương vị Dịch quốc đã đến giai đoạn gay cấn, khắp nơi trận doanh người người luôn cẩn thận đề phòng.”Dịch Trấn Phong thân là người của bộ lại, cầm binh không tiến, chỉ cần Nhị điện hạ tĩnh xem biến, đến lúc đó bệ hạ tự nhiên là trì tội hắn . . . . . .”

Dịch Viễn Lưu vốn không để ý đến, sửa sang lại chiến mã, nghe nói như thế quay đầu, ánh mắt tối đen đầy nguy hiểm nheo lại, “Chu tiên sinh, ngươi là muốn ta đem mệnh năm vạn tướng sĩ này để đáp lại , vì tìm một cái sai lầm của Dịch Trấn Phong? Ta nghĩ đến máu và tính mệnh tướng sĩ Dịch quốc chỉ dùng để bảo vệ quốc gia, mà không phải hãm hại một cái hoàng tử nhàm chán.” ( yêu quốc thiệt nha)

Chu Tương sắc mặt trở nên bất đắc dĩ, hắn biết rõ lúc này khuyên can vô vọng, thở dài: “Điện hạ, ngươi đi thật sự quá mức hung hiểm.”

Dịch Viễn Lưu xoay người lên ngựa, nghe thế trào phúng cười nói: “Kia thì thế nào, hắn còn có thể đem ta mà ăn?”

(hỏi chúa để biết thêm chi tiết, bé thơ ngây thế)

Hắn giật dây cương, hắc chiến mã giơ cao bốn vó hướng ngoài doanh phi nhanh, hàng năm chinh chiến bên ngoài, vô luận là người hay mã đều mang theo một cỗ sát khí, tiêu sái bay lên. Chu Tương yên lặng nhìn theo bóng dáng Dịch Viễn Lưu, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, theo góc độ mưu sĩ để xem, hành vi Nhị điện hạ là ngu xuẩn không thể nghi ngờ.

Chẳng nhưng không phải quân doanh xơ xác tiêu điều, ngược lại, giờ phút này Dịch quốc tứ Hoàng Tử ngụ trong lều lớn, cơ hồ là xuân ý nồng đậm. Một thân ảnh đưa lưng về phía trướng môn phủ phục trên mặt đất, nhìn qua chính là một thiếu niên, đang cúi đầu nằm ở dưới chân Dịch Trấn Phong , vô cùng hèn mọn ở hạ khố hắn vùi đầu hầu hạ . Ngửa đầu nhắm mắt, là tứ Hoàng Tử anh tuấn, miệng phát ra một, hai tiếng hàm hồ rên rỉ, nhưng có chút hưởng thụ. Người vương tộc Dịch quốc đều gần như có vẻ ngoài hoàn mỹ , có lẽ là bởi vì lịch sử trong cung không ngừng tuyển nhập mỹ nữ , Nên tuấn mỹ của Dịch Trấn Phong thật sự hoàn toàn bất đồng với cái trong trẻo nhưng lạnh lùng mà tao nhã Nhị ca của y , diện mạo y thiếu niên anh tuấn  , mang theo chút kiêu ngạo, tóc tùy ý rối tung, cẩm y hoa phục, cách ăn mặc của kẻ ăn chơi trác táng .

“Ân. . . . . .” Phát giác nam sủng dưới gối thanh âm nhanh hơn, hắn bất mãn thân thủ túm tóc thiếu niên ra sau, “Làm gì? Cái này mệt mỏi? Từ từ sẽ đến.”

Bị hắn nắm mạnh, kia thiếu niên ủy ủy khuất khuất nâng đôi môi đỏ au, thấp giọng làm nũng nói: “Điện hạ. . . . . . Không phải mới vừa có bẩm báo, nói Nhị điện hạ lập tức muốn khởi binh tới vấn tội? Cho nên người ta mới nghĩ muốn mau một chút. . . . . .”

“Cái ấy cũng làm ngươi quan tâm?” Dịch Trấn Phong mỉm cười, thuận tay cầm lấy trên bàn một chén rượu xanh biếc có hình chim trả lên ngắm. chén rượu lục ngọc trong suốt cùng ngón tay thon dài trắng nõn của y , trông rất đẹp mắt.

“Nga”  một tiếng, kia thiếu niên thuận cúi đầu xuống đất, đang muốn lần thứ hai cúi đầu hầu hạ, lại bị Dịch Trấn Phong ngăn lại. Tà khí cười, hắn bỗng nhiên thân thủ đem thiếu niên kia, tùy tay vén quần áo lên , bức  thiếu niên  đối mặt với mình, hạ thể thiếp hợp cùng một chỗ.

“A, điện hạ!” Run rẩy một chút, thiếu niên kia cảm giác được Dịch Trấn Phong dục vọng nóng rực đang gắt gao sâu trong cơ thể mình, trên mặt đỏ ửng xoay người. Cắn môi, hắn nhẹ nhàng lắc lư vòng eo, nhân thể đem hạ thân hướng Dịch Trấn Phong , nửa thân trần đã muốn kề sát ở đối phương, dục vọng bừng bừng phấn chấn .

“Chờ một chút.” Thấp giọng cười, Dịch Trấn Phong thuận tay lấy bầu rượu trên bàn , châm vào chén rượu chim trả kia, đưa đến bên môi thiếu niên kia , “Lại thêm một ly.”

Kia thiếu niên sắc mặt ửng đỏ, tránh né , giống như cầu giống như van: “Điện hạ, không cần. . . . . .”

Sắc mặt trầm xuống, Dịch Trấn Phong hừ một tiếng: “Ngươi nói cái gì?”

Trong lòng bối rối, thiếu niên kia vội cầu xin tha thứ nói: “Điện hạ. . . . . . Nô tài biết sai lầm rồi, lần sau cũng không dám … mang loại đồ vật này đến, đêm nay đã muốn bị điện hạ ngài thượng lộng nhiều như vậy , lại đến thêm một ly, thật sự không được. . . . . .”

“Biết thứ này tệ, ngươi còn dám hạ vào rượu, lá gan cũng thật không nhỏ a.” Dịch Trấn Phong ngữ khí nhu hòa, nhưng trong mắt  không có một tia ấm áp , “Chẳng lẽ bổn vương thật sự vô dụng như vậy , cho nên ngươi bất mãn , cư nhiên muốn mượn xuân dược trợ hứng?”

Bị hắn ngữ thanh âm trầm dọa,  thiếu niên kia cả người cứng ngắc, nhảy xuống quỳ gối trên mặt đất, thanh âm dẫn theo khóc nức nở: “Nô tài không dám! Thật sự là điện hạ ngài tinh lực hơn người, nô tài sợ giống lần trước ở trong cung ăn không tiêu lại ngất đi, làm ngài mất hứng, lúc này mới cầu  thuốc Ương thái y , mong có thể làm cho điện hạ ngài vừa lòng . . . . . .”

Lạnh lùng nghe hắn nói xong, Dịch Trấn Phong sắc mặt lúc này mới lắng xuống, bên môi dật ra cười, ngoắc ngoắc ngón tay, lần nữa lệnh thiếu niên kia ngồi trở lại  trên đùi y: “Biết sai là tốt rồi, lúc này buông tha ngươi —— bổn vương không thích nhân ảnh dưới hạ khố là con rối, lần sau còn dám ăn loại đồ vô dụng này, cẩn thận ta lấy tiện nghi ngươi, đưa đến quân doanh cho binh sĩ.”

Cả người run rẩy,  thiếu niên kia liên tục gật đầu, trong lòng sợ tới cực điểm. Hắn đang được sủng ái nhất ở bên người Dịch Trấn Phong , cho nên mới được mang theo xuất chinh. Hắn nguyên bản cũng là tâm tư thông minh, nghĩ trong quân tịch mịch, Dịch Trấn Phong thiếu nhiều ngoạn nhạc trong cung , lại chỉ dẫn theo mình hắn thị tẩm , sợ ăn không tiêu đêm đêm đùa bỡn, cho nên mang theo xuân dược điểm cương cường bên người, thầm nghĩ  thời điểm tinh lực không đủ dụng cho chính mình nâng cao tinh thần.

Cũng không nghĩ đến lần đầu tiên dùng, đã bị tứ Hoàng Tử khôn khéo cảm thấy được, tất nhiên là không sảng khoái —— đêm nay thủ đoạn đa dạng, chính là so với ngày trước càng thêm kịch liệt lợi hại, làm hắn khóc kêu cầu xin tha cũng không dưới mấy lần, cho đến vừa rồi vẫn chưa hết.

Đang muốn lấy lòng tái cúi người hầu hạ, đúng lúc này, ngoài trướng một tiếng vang lớn, mạn che trướng bị xốc lên, một thân ảnh thon dài bỗng nhiên xâm nhập: “Dịch Trấn Phong! Đi ra!”

Dịch Viễn Lưu chỉ cảm thấy lòng tràn đầy lửa giận, ngoài sa trường mỗi một khắc là sinh tử, vậy mà hắn vẫn có thể bình tĩnh,nhưng đối mặt hoàng đệ cố ý dừng lại không tiến binh. Phẫn nộ này áp chế thế nào cũng không xuống được.

Lạnh lùng nhìn cảnh xuân kiều diễm trong trướng , hắn không nói được một lời, Dịch Trấn Phong rốt cục thở dài một tiếng, phất tay cho thiếu niên quần áo không chỉnh kia lui , hắn mới đi nhanh tiến vào lạnh lùng trừng mắt nhìn hoàng đệ của hắn.

” Đến phía  Bắc hẻo lánh này, không thể tưởng được còn có cái gì tốt như vậy .” Hắn có điểm hài tử nói, đôi mắt đầy hứng thú nhìn chén ngọc kia. Dịch Viễn Lưu không có phản ứng, chính là đứng ở nơi đó, lạnh lùng nhìn y.

Mỉm cười,  trên mặt tuấn mỹ kia tựa hồ không có kinh hoảng hay áy náy, lại vẫn thưởng thức chén ngọc trong tay: “Hoàng huynh, ngươi xem  ngọc này, là hàn ngọc ngàn năm của vùng địa cực , nghe  là đối với trị liệu khí táo cực rất hiệu quả, Nhị hoàng huynh xem ra cơn tức không nhỏ, cần phải uống một chén hạ hỏa?”

Dịch Viễn Lưu không nói lời nào.

Dịch Trấn Phong rốt cục quay đầu, nhìn thấy ánh mắt Nhị ca.

Như khối băng bị đông lạnh  trên vạn năm, so với chén rượu càng lạnh hơn gấp bội, ngọc chất còn muốn đẹp hơn chén rượu này vài phần, là hoàng tử nhỏ nhất nên được nuông chiều từ bé , quen nhìn kỳ trân dị bảo, trên thiên hạ có cái gì làm cho Dịch Trấn Phong nhớ mãi không quên, chỉ sợ chính là ánh mắt Nhị hoàng huynh .

Ở trong lòng thở dài, y bỗng nhiên phát hiện, ánh mắt xinh đẹp này cố nhiên làm cho y nhớ thương, khả nó thật sự lộ ra sắc nhãn giận dữ, y cũng chống đỡ không nổi dưới ánh mắt này, y cư nhiên cảm thấy không biết làm sao lại dân lên nỗi xúc động không rõ nguyên nhân.

Y kiềm chế lòng mình, hôm nay, y cần đàm phán một phương hướng có lợi .

Đối diện thanh âm hơi trào phúng vang lên: “Mấy ngày nay, ngươi ngay tại đây làm cái này?”

Dịch Trấn Phong ngẩng đầu, thấy được sự miệt thị trong mắt Dịch Viễn Lưu làm cho y nắm chặt tay bất động, thanh âm rất êm tai, như một loại sơn tuyền trong suốt, rồi lại lộ ra chút mê hoặc nhân , nhưng thanh âm kia là cực lãnh, giống như tùy thời có thể đông chết người .

Tà khí cười: “Không, Nhị hoàng huynh, ta chỉ là một mực chờ ngươi —— làm cái đó, đơn giản là chờ ngươi rất nóng lòng, tán gẫu để giải buồn mà thôi.”

“Chờ ta?” Dịch Viễn Lưu cười lạnh, “Hảo, ngươi hiện tại đợi được rồi . Nói, ngươi mang trọng trách viện trợ lại trụ không tiến, rốt cuộc muốn thế nào?”

“Hảo, hoàng huynh thật sự sảng khoái.” Dịch Trấn Phong tựa vào lưng bành kỷ, “Nơi này  không có nhiều cơ sở ngầm như trong cung , cũng tuyệt không có ngoại nhân dám vào, ta cũng cứ việc nói thẳng .”

Nhìn ánh mắt Nhị hoàng huynh, lười biếng nói: “Phụ hoàng có bệnh ngươi , trong cung rốt cuộc có bao nhiêu người muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, ngươi cũng là biết rõ —— người khác không tin ngươi đối ngôi vị hoàng đế này không có hứng thú, nhưng ta lại tin. Ta chỉ muốn nhận ở ngươi một câu, đợi vào đúng thời điểm ngươi tỏ rõ thái độ, ngươi chỉ cần đứng ở bên ta là tốt rồi.”

Lạnh lùng nhìn y, Dịch Viễn Lưu nói: “Phụ hoàng còn ở trong cung,ngội thái tử còn chưa định, ngươi không cần quan tâm quá sớm.”

“Phòng ngừa chu đáo luôn tốt.” Dịch Trấn Phong nhướng mày.

Dịch Viễn Lưu thản nhiên nói: “Ta cố nhiên không có hứng thú tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, chuyện đại hoàng huynh cùng các ngươi , ta càng không có hứng thú quản.”

“Đáng tiếc hiện tại không phải do ngươi không quản là được.” Dịch Trấn Phong lộ ra răng tuyết trắng cười đến chắc chắc, “Hôm nay không chiếm được một câu của ngươi , mấy vạn viện binh này, ta sẽ vĩnh viễn đứng ở ngoài mấy chục dặm, tuyệt không bước đến phụ cận.”

“Dịch Trấn Phong, ngươi điên rồi! Ngươi cũng biết lời này chỉ cần ta dùng một đạo tấu chương trình lên, ngươi chính là tử tội! ?” Dịch Viễn Lưu trong mắt đầy hàn quang .

“Ta đương nhiên biết.” Dịch Trấn Phong ôn nhu nói: “đã dám đối với ngươi nói, tự nhiên sẽ không sợ.” Nghĩ nghĩ, nhìn xem sắc mặt Dịch Viễn Lưu, vừa cười hì hì bổ sung một câu: “Hơn nữa ta còn biết, Nhị hoàng huynh tuy rằng trên miệng lợi hại, trong lòng cũng là thương đệ đệ này, tất nhiên sẽ đáp ứng ta.”

“Ngươi lấy quân tình áp chế ta? Ngươi có biết ngươi chậm phát binh một ngày, tướng sĩ Tuyết thành sẽ phải khổ chiến bao nhiêu! ?” Dịch Viễn Lưu đè nén hung mãn lửa giận, cười lạnh.

“Nhị hoàng huynh, ngươi biết ta luôn luôn ngu dốt, đâu như ngươi như vậy quan tâm cái gì dân sinh khó khăn.” Tối địa hạ giọng, Dịch Trấn Phong xinh đẹp tuyệt trần mày sắc bén ninh lên, thở dài nói: “Với ta mà nói, người khắc thiên hạ này, chỉ sợ sức năng này Nhị hoàng huynh một mình không chịu nỗi a .”

Dịch Viễn Lưu trong lòng một trận giận dữ, lạnh lùng theo dõi hắn, tay sớm nắm chặt. Đúng vậy, hắn rất hiểu biết hoàng đệ này bất hảo lại giảo hoạt, hắn sớm chắc chắc chính mình sẽ không đổ được lần sinh khí này, cũng sớm biết rằng chính mình tuyệt không biện pháp nhìn thấy tiền tuyến căng thẳng, nhất định hội đáp ứng  điều kiện của y!

“Hảo! Ta đáp ứng ngươi.” Hắn thở sâu, “Nếu tương lai có một ngày như vậy , ta Dịch Viễn Lưu, nhất định ủng ngươi làm quân!”

Chộp cầm lấy cái chén chim trả kia, hắn ngửa đầu uống sạch chén rượu: “Lấy rượu minh ước, tuyệt không đổi ý!” Lập tức hắn lạnh lùng đem  cái chén kia ném xuống mặt đất, nghênh hướng Dịch Trấn Phong đang kinh ngạc, “Đêm nay liền tức khắc phát binh!”

(ac, em có biết nó là gì không mà uống hết, hàm hồ)

Dịch Trấn Phong  lông mi nhíu lại, sắc mặt chẳng những không có vui sướng, ngược lại ngơ ngác nhìn mảnh nhỏ chén rượu trên mặt đất, tựa hồ rất sửng sờ.

Ngọc mỏng manh sớm đã vỡ thành mảnh nhỏ trong trẻo nhưng lạnh lùng trên mặt đất lóe huỳnh quang xanh biếc  , tựa hồ có chút quỷ dị.

Sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, ánh mắt Dịch Trấn Phong gắt gao nhìn Dịch Viễn Lưu, sáp thanh nói: “Nhị ca, nếu ta đã đáp ứng ngươi rồi, cũng không cấp ở lại đây một đêm.” Thanh âm bỗng nhiên trở nên mềm nhẹ thành khẩn, đôi mắt hắc đồng của y yên lặng nhìn Dịch Viễn Lưu, “Ngươi ngay tại nơi này trụ một đêm đi, chúng ta cầm đuốc soi đêm đàm, không tốt sao? Lại nói tiếp, hai huynh đệ chúng ta, đã lâu không có thân cận nhau.”

Lẳng lặng nhìn hắn, Dịch Viễn Lưu trong mắt hiện lên một tia cự tuyệt.”Không cần, ngươi đại khái triệu hồi cái tùy tùng vừa rồi , tiếp tục thân cận.”

Tứ đệ này luôn luôn yêu thích nam sắc, điểm ấy Dịch Viễn Lưu đã sớm biết. Mà ngoai trừ điểm này, hắn còn biết một sự kiện,là y thường xuyên cố ý giả vô tình đối với ca ca này vô cùng thân thiết.

Sớm còn tưởng rằng là chính mình đa tâm, nhưng rốt cục có cảm giác được, đệ đệ bất hảo này cư nhiên thật sự đối hắn giở trò, hắn cuối cùng có thể xác định , lần đó đương nhiên là tức giận , đem Dịch Trấn Phong đánh cho mình đầy thương tích, từ đó về sau, đối Dịch Trấn Phong liền cũng có thể áp chế xuống.

Nhưng thứ này, hắn cũng không có thể lại làm đau Dịch Trấn Phong, tứ Hoàng Tử vẻ mặt cổ quái đắc ý, ôn nhu nói: “Nhị ca, ngươi thật xác định?”

Dịch Viễn Lưu ngẩn ra, đột nhiên cảm thấy bụng dấy lên một đoàn ngọn lửa, giống như muốn đem  toàn thân hắn đều đốt cháy, không chịu nỗi!

Cùng với ngọn lửa này , còn có thân thể nhanh chóng mất dần khí lực.

Sao lại thế này? Như thế nào hội bỗng nhiên gặp chuyện như vậy? Chưa từng hưởng qua cổ quái tư vị quét toàn thân, ngay cả là tự chủ cường đại như hắn, cũng nhịn không được trong lòng chấn động. Ánh mắt bỗng nhiên nhìn đến mảnh nhỏ chén rượu trên mặt đất, trong lòng tỉnh ngộ, lẩm bẩm nói: “Rượu . . . . . Đê tiện tiểu nhân!”

(mẹ bé có dạy là không được uống những gì người lạ rót cho hả)

Dịch Trấn Phong nắm song chưởng, trấn định xem xét thành quả chính mình trong lúc vô ý thu hoạch được , “Hoàng huynh, ngươi oan uổng ta.  rượu kia nguyên bản chính là cho người khác uống trợ hứng, là ngươi chính mình muốn uống.”

“Trợ cái gì hưng?” Dịch Viễn Lưu cắn răng nói.

Dịch Trấn Phong con mắt loạn chuyển, cười dài nhìn hắn một lát đã thay đổi sắc mặt, “A nha, chính là khuê phòng chi nhạc, cá nước thân mật sẽ hưng trí lâu một chút.”

Nhấc chân tiến đến gần  Dịch Viễn Lưu, trong mắt rốt cục lộ ra vẻ mặt đi săn : “Nhị ca, ngươi vừa mới đây còn đáp ứng ta tương lai phải trợ giúp ta, nếu thật sự thiên toại nhân nguyện, làm cho ta có thiên hạ, ta đây hôm nay có ngươi trước nhất —— đến lúc đó, ngươi còn không là người thân cận với ta ?”

Dịch Viễn Lưu sắc mặt vốn tái nhợt đã hồng đắc say lòng người, ánh mắt hắc đồng lại giống hàn băng, lạnh lùng nhìn chằm chằm nam tử tràn đầy tình dục trước mắt. Người này là bào đệ hắn?

Đều nói huyết mạch đế vương gia dâm loạn, chính là. . . . . . Đều đã như thế tiện đến nông nỗi  này sao?

Không thời gian lo lắng, không biết thuốc này dược tính như thế nào, khả dựa theo phản ứng trên người cũng đủ bá đạo !

Dịch Viễn Lưu không chút do dự hướng ngoài trướng đi ra. Rời đi nơi này! Chỉ cần trở lại Tuyết thành, trong tay nắm binh quyền, hắn liền có thể nắm chắc khống chế được cục diện, hiện tại hắn cũng không thể rơi vào trogn tay đệ đệ này. . . . . . Trong hoàng thành y đã sớm muốn làm chuyện này, tại biên quan xa xôi, y càng thêm không kiêng nể gì.

Bả vai bị bắt lấy, Dịch Viễn Lưu xoay tay đánh một chưởng, Dịch Trấn Phong “Di” một tiếng, Dịch Viễn Lưu thể lực hẳn là bị dượ ctiêu háo mất mới phải, không thể tưởng được còn có khí lực đánh ra chiêu thức sắc bén như thế . Ylui về phía sau từng bước, Dịch Viễn Lưu đang muốn lao ra, rồi lại bị y ôm trụ, lần này Dịch Viễn Lưu không chút do dự rút ra trường kiếm, Dịch Trấn Phong cảm giác được tình cảnh cấp bách của mình, cùng với hơi hơi run rẩy.

Dịch Trấn Phong hiểm hiểm tránh thoát, khóe miệng lộ ra mỉm cười, y chỉ cần thời gian, không bao lâu, Dịch Viễn Lưu sẽ phải chịu thua dược tính. Hắn tin tưởng ý chí kiên định này ca ca , nhưng mà, không ai có thể đấu thắng thân thể của chính mình, không phải sao?

Dịch Viễn Lưu cảm thấy càng bủn rủn vô lực, điều này làm cho rời hắn rơi vào tuyệt vọng, Dịch Trấn Phong tình thế bắt buộc, cũng không chủ động công kích, chính là hắn vừa muốn rời đi, liền ra tay ngăn trở, mà y cũng không trực diện trước mặt y giao đấu, giống đùa một con động vật yếu đúi.

Khó trách nói dân chúng truyền rằng Dịch quốc sắp vong, Đan Mông đại quân tiếp cận, mất nước lửa sém lông mày, nhưng hoàng đệ này, trong lòng lại đều là nghĩ mấy thứ này!

Dịch Viễn Lưu trong lòng vừa vội vừa giận, một cái không đứng vững, cổ tay bị bắt trụ, kiếm rơi xuống đất. Dịch Trấn Phong nhích lại gần, thân thể bị gắt gao cấm chế ở một cái trong lòng ngực đầy lửa nóng, Dịch Viễn Lưu muốn giãy dụa, lại kinh ngạc công phu vừa rồi không đến nửa nén hương cơ hồ đánh mất hầu như không còn.

Dây cột tóc đột nhiên bị tháo ra, một đầu tóc đen dài tả xuống, hắn có thể nghe được người phía sau tiếng cười đắc ý , hắn cảm thấy  trong ngực chấn động.”Biết không, đôi mắt nhìn ta Nhị ca, hiện tại hữu khí vô lực như vậy  tựa vào trong lòng ta , làm cho ta đều thiêu cháy, quả nhiên ưu đãi thật muốn tranh thủ.”

Dịch Viễn Lưu sửng sốt, hắn rõ ràng cảm thấy đỉnh mông hắn có gì đó cứng rắn . . . . . . Tuy rằng biết đệ đệ này thích hồ nháo, khả cho tới nay, ở trong lòng hắn, Dịch Trấn Phong vẫn là cái tiểu hắn ba tuổi như xưa , tiểu đệ đệ  tội nghiệp thích truy đuổi  hắn . Cho dù tận mắt thấy y ngoạn nam sủng, hắn cũng chỉ là đơn thuần cho rằng là bầu không khí giải trí trong cung .

Từ khi nào bắt đầu, cái tiểu hoàng đệ nhỏ bé  thích kề cận hắn nhắm mắt theo đuôi, đã muốn lớn lên chân chính thành. . . . . . Nam nhân? Cảm giác được sau lưng vật cứng rắn nóng rực kia, hắn trong lòng một trận ác hàn, cả người đều bị cảm nhận khiếp sợ ập tới.

Như là đã nhận ra ý tưởng của hắn, Dịch Trấn Phong ác ý cọ một chút, ngữ thanh khàn khàn : “Cảm giác được sao? Nhị ca, ta sớm đã trưởng thành. Trước kia là ngươi cường đại, có thể tại nơi trong cung bảo hộ ta. Nhưng đêm nay về sau, ta muốn cho ngươi có biết, từ nay về sau, nên đổi thành ta yêu thương bảo hộ ngươi. . . . . ”

Dịch Viễn Lưu đầy choáng váng, hắn tính cách cao ngạo, xuất thân hoàng gia, khi nào thì bị người khinh bạc? Huống chi bịđùa bỡn giống một nữ nhân ! ?

Hắn hướng khửu tay về phía sau mạnh công tới, Dịch Trấn Phong không dự đoán được hắn còn có dư lực, trốn tránh không kịp đang bị đánh trúng ngực, trên tay buông lỏng, Dịch Viễn Lưu giãy mở ra, lại hai chân mềm nhũn, té ngã trên mặt đất.

Dịch Trấn Phong vẫn là mang tính hải tử  mỉm cười, nhìn người té ngã trên mặt đất vừa sợ vừa giận, xuân dược làm khuôn mặt tái nhợt của hắn thượng lên một tia đỏ ửng, hắn đại khái là vì nghiến răng nghiến lợi mà giống huyết hồng, sợi tóc đen tán loạn rơi rụng ở trên người luôn luôn cao ngạo lạnh lùng , lại có một loại mãnh liệt  mị ý. Y nhìn đến hắn gian nan ý đồ đứng dậy, chính là lại vô lực ngả trở về.

“Ngươi đêm nay là người của ta , Nhị ca, ngươi khẳng định đoán được việc này.” Dịch Trấn Phong ôn nhu nói, vẻ mặt chân thành nhìn hắn.”Nếu là thiên ý, ngươi liền theo ta một lần. Xong rồi về sau, phát binh đi cứu tuyết thành là tốt rồi, đừng  cáu kỉnh nữa.”

Dịch Viễn Lưu lảo đảo đứng vững, lạnh lùng nhìn thấy hắn.

“Ngươi nhất định phải làm như vậy? Vô luận như thế nào, đều phải làm loại việc loạn luân này ?” Hắn ngữ khí xơ xác tiêu điều.

“Đúng vậy, nhất định.” Dịch Trấn Phong tâm tư nhanh quay ngược trở lại, đã định rồi chủ ý, đúng vậy! Y chính là muốn có được hoàng huynh , nếu sớm hay muộn đều phải dùng hết thủ đoạn, không bằng liền thừa dịpthiên ý tối nay !

Nhanh chóng đánh giá được tình thế, Dịch Viễn Lưu gật gật đầu: đúng vậy, hắn tránh không khỏi, nơi này không có người của hắn, mà khí lực trên người hiện tại cũng tuyệt ngăn cản không được này thân thủ võ công Tứ đệ chỉ kém hắn một chút!

Đã là thế, hắn cũng không thể liền khuất phục, khí lực dù một khắc nữa mất hoàn toàn, hắn cũng không có thể buông xuôi. Dịch Viễn Lưu thế kiếm vừa chuyển, thẳng tắp hướng Dịch Trấn Phong tước đến, không hề kiệt lực, Dịch Trấn Phong thân mồ hôi lạnh, hiểm hiểm một bên thân né qua, kiếm phong cắt qua quần áo y.

Y cảm thấy trước ngực chợt lạnh, còn không kịp kiểm tra có bị thương không hay, liền cảm giác được sát khí ập đến —— kiếm kia hình cung hướng hắn đâm tới.

Dịch Trấn Phong kinh hãi, y sớm biết rằng Dịch Viễn Lưu tuyệt không dễ dàng đi vào khuôn khổ, chính là không nghĩ tới hắn tới lúc này rồi, còn có thể bình tĩnh như vậy, xem ra kiếp sống mấy năm quân lữ không phải bỏ phế.

Dịch Viễn Lưu hiện tại kiếm pháp, từng chiêu từng chiêu đều là tư thế phó ngọc thạch phần câu, cả người tất cả đều là sơ hở, ngay cả một chiêu phòng thủ đều không có, Dịch Trấn Phong không biết hắn là tuyệt không sợ chết, vẫn là đoán chắc chính mình căn bản không dám động thủ thương hắn, dù sao y hiện tại bị làm cho chân tay luống cuống, y quả thật không có can đảm đả thương Dịch Viễn Lưu.

Nhưng giằng co mãi trong này cũng không phải tác phong Dịch Trấn Phong.

Bởi vì là thống lĩnh đại quân, Dịch Viễn Lưu xử dụng kiếm chỉ  phòng thân, vẫn chưa dùng cái gì thần binh lợi khí, bằng không cái này khẳng định sẽ phế đi tay phải của y. Thế kiếm kia cực kỳ hung mãnh, thẳng về phía trước trượt hai tấc mới ngừng, lưu lại trên kiếm cả tất máu tươi, không phụ chi mệnh của chủ nhân mà đâm trúng  đùi Dịch Trấn Phong. Đáng tiếc Dịch Viễn Lưu khí lực lúc này quá yếu nên vết thương kia rất nhẹ.

Dịch Trấn Phong vừa sợ vừa giận, y ngắt thế kiếm liền về phía trước từng bước, thân thủ chế trụ cổ tay Dịch Viễn Lưu, đoạt kiếm vứt bỏ, cả giận nói: “Hảo, ngươi lợi hại! Chính là Nhị hoàng huynh, ngươi cho chỗ sai rồi , nếu đâm trúng  nơi quan trọng của ta, đêm nay không thể cho ngươi khoái hoạt !”

Tình dục công tâm lại buồn bực, y buôn ra không ít hời thô tục hơi hơi tà cười nói: “Hoàng huynh, ngươi đã làm cho ta chảy máu, thế thì không thể hồi lại rồi.”

Y mạnh cúi xuống thân, gắt gao đè lại người kia, đem hay tay Dịch Viễn Lưu chế trụ buộc hắn xoay người , dưới tay ác ý tìm được nơi riêng tư phía sau của Dịch Viễn Lưu , cách qua lớp quần áo nhấn một cái: “Chính là nơi này đi —— như thế này, Nhị hoàng huynh ngươi muốn dùng nơi này bồi thường máu cho ta . . . . . .”

Dịch Viễn Lưu cả người cứng đờ, giảy dạu thật mạnh, Nhưng Dịch Trấn Phong làm sao cho hắn cơ hội? Kéo thật mạnh, xiêm y có chút dày của Dịch Viễn Lưu đích như tờ giấy bị kéo ra, lộ ra ngực trắng nõn bên trong. Tuy rằng cũng coi như thân kinh bách chiến, nhưng nhìn đến bộ dáng mị thái người mà y mong nhớ ngày đêm, Dịch Trấn Phong cũng không cấm một trận tâm diêu thần động, bàn tay liền một chút thả lỏng.

Cảm thấy Dịch Viễn Lưu lại chưa từ bỏ ý mãnh lực né tránh, giãy khai, di động một lá thì tựa hồ khí lực không còn nữa, Dịch Trấn Phong nới tay, đắc ý trêu đùa: “Nhị ca, vì cái gì không hề thứ ta một kiếm?”

Gặp Dịch Viễn Lưu mặc không lên tiếng, nhắm mắt lại, nhưng ận tới cực điểm, Dịch Trấn Phong kê sát vào mặt tái nhợt hắn đang dần đỏ ửng lên, khẽ vuốt đôi chân mày đang nhíu của hắn.

“Nhị ca, không cần tái ương ngạnh , ngươi bộ dáng này làm chi chứ. . . . . .”

Dịch Viễn Lưu mở đôi mắt băng lạnh như có thể làm đông toàn bộ máu của y thành băng.

Vốn chiếm thượng phong, Dịch Trấn Phong lòng tràn đầy đắc ý không khỏi chấn động, đây là Nhị ca vĩnh viễn cao cao tại thượng của y, vì cái gì hôm nay tới tình trạng này rồi, trong mắt hắn vẫn như cũ chỉ có thể nhìn thấy bén nhọn châm chọc? Hắn thật sự cao ngạo như vậy, đối chẳng tiết chế một chút?

Áp lực nhiều năm oán giận, nháy mắt ở Dịch Trấn Phong giống như ngọn lửa thiêu cháy cả thảo nguyên đang lan tỏa.

Dịch Viễn Lưu, Dịch Viễn Lưu. . . . . . Người cũng như tên, tĩnh Viễn Lưu uyên (không biết là gì nữa), tĩnh quang vinh thanh, tựa như Bạch Liên trong hoàng triều thối nát ( giống với “ gần bùn mà chăng hôi tanh mùi bùn” nhỉ). . . . . . Nhưng hắn càng cao thượng, càng đối y hờ hững, khiến cho Dịch Trấn Phong càng muốn lôi hắn áp xuống vũng bùn, hung hăng cho hắn cảm giác nhục nhã.

Theo thời gian dần dần lớn lên, thân cận Nhị ca, đã khinh thường và bất hòa với y , y vì cái gì còn hao hết tâm tư, cùng công phu lấy lòng hắn?

Y thân thủ nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc đen tản mạn khắp nơi rơi xuống, ngửi lên chúng, Nhi ca của hắn giờ đây giống như hoa và dương liểu trong cũng, tùy ý y vịn cành bẻ .

Y đầy tình dục thong thả mà vuốt ve khuôn mặt mềm mại co dãn của Dịch Viễn Lưu, cười nói: “Nhị ca, hôm nay hai huynh đệ chúng ta nhất định phải hảo hảo ôn chuyện.”

Dịch Viễn Lưu không động đậy, chính là ánh mắt lạnh lùng khinh thường một chút cũng không có giảm bớt, Dịch Trấn Phong ác ý vuốt ve ngực hắn, lập tức rõ ràng cảm thấy người dưới thân đang run rẩy, Dịch Trấn Phong lần đầu tiên nhìn đến trong ánh mắt Nhị ca luôn luôn kiêu ngạo lạnh lùng toát ra chán ghét mãnh liệt như thế, cùng che dấu không được đích sợ hãi.

Dịch Trấn Phong biết, Dịch Viễn Lưu đối nam sắc cực chán ghét, phụ thân mười ba năm trước bắt đầu sa vào nam sắc, chuyên sủng mỹ mạo thiếu niên, biến trong cung gà chó không yên, mà phụ thân phía trước tối sủng ái liên phi, cũng chính là mẫu thân Dịch Viễn Lưu cũng bởi vì không thể chịu nổi mà trở nên thần kinh thác loạn, đến nỗi đột tử.

Chính là, hắn nhìn thấy người dưới thân trong ánh nến mờ nhạt, mái tóc đen nhẹ nhàn run chuyển, làn da trơn bóng trắng mịn, thân thể trắng noãn phiếm  đỏ ửng, thật  làm cho nam nhân huyết mạch sôi sục. Dịch Trấn Phong trở nên hô hấp dồn dập, y mới mặc kệ hắn khiết phích, y chỉ cần hắn, y đã đợi lâu như vậy!

Thân thủ vuốt ve hai đóa thù du trên ngực kia, nhẹ nhàng ôn nhu, than thể đang trong long y phát ra rất nhỏ thở dốc, Dịch Trấn Phong hạ thân sớm cứng rắn như thiết, điên cuồng kêu gào, không chút do dự đè ép.

Dịch Viễn Lưu cảm thấy thân thể đầy lửa, từ trong thiêu đốt ra , mỗi một tấc làn da, mỗi một tích máu tươi, đều kêu gào. Hắn liều mạng tránh né không ngừng ngậm chặt môi, Mà đệ đệ thở dốc càng phát ra ồ ồ, giữa khố của hắncũng lại cứng rắn. Nhìn thấy Dịch Trấn Phong chậm rãi cởi bỏ y phục của hắn, hắn trong lòng một mảnh kinh động: là hoàng từ lớn lên từ trong cung, tuy rằng giữ mình trong sạch, nhưng tình hình phong nguyệt có cái gì hắn không biết? Chẳng lẽ hôm nay, thật sự huynh đệ  ruột thịt sở gian, lại không cách nào có thể tưởng tượng?

Không! Nhất định phải chạy đi, chạy đi ——

Hắn liều mạng chế trụ địa chiên ( chắc cái chảo đựng dầu đốt trong doanh trai nhỉ), ngón tay thon dài cùng ma sát cát đá phía dưới không bao lâu liền chảy huyết, trên lưng đích làn da cũng bị thạch chiên phía dưới cắt thương, mặc dù như vậy, vẫn là cản không được dày đặc khoái cảm theo xương sống lên tới đỉnh đầu. Tay hắn vô ý thức trảo ra hướng ngoài, quơ quào cái giá tạp vật, tùy tay kéo xuông, đồng bồn ở trên lật úp xuống dưới. Dịch Trấn Phong nghe được động tĩnh muốn tránh, cũng đã chậm.

Đồng bồn nặng nề nện lên hai người, chậu đầy nước lạnh úp vào thân.

Thân thể đầy lửa nóng chợt tiếp xúc nước lạnh như băng, Dịch Viễn Lưu liên tục lạnh run, làm suy nghĩ đang mơ hồ trở lên rõ rang hơn, xem ra hôm nay chung quy không thể chết già, chi bằng. . . . . .

Chuyện tốt bị phá, Dịch Trấn Phong không khỏi tức giận, đồng bồn tuy rằng không thề như chiêu thức xuất kỳ bất ý, nện ở trên lưng cũng làm cho hắn khí huyết bốc lên, nước lạnh làm cho dục vọng biến mất  không ít.

“Nhị ca, ngươi vẫn là thật muốn làm khó a.” Hắn đẩy cằm Dịch Viễn Lưu, oán hận nói.

Vừa rồi không cảm thấy dục hỏa đốt người,tay trảo chặt kiếm bổng nhiên phát đau, máu đỏ tươi chảy xuống, Dịch Trấn Phong xoay người sợ hải, tái xoay người, lại ngây dại.

Một  chủy thủ sáng lóe lên hoành ở trên cổ Dịch Viễn Lưu, như làn gió phớt qua, đã có tơ máu chảy ra.

lầm bầm:  coi tới đây thiệt giống Huynh tử văn mà, chài ạ

Cái bài thu hoạch 4 năm học tập và làm theo tấm gương HCM làm ta rối loạn

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

ĐẾ KINH PHONG VÂN LỤC

Tác giả: Phi Ngữ (绯语)
Thể loại: cổ trang, nhất thụ nhất công, HE
Tình trạng: hoàn
Pairing: Ôn Tố Thu x Tiểu Lục

Văn án:

Vì điều tra sự kiện ngân phiếu giả,

            Hắn —— mật thám Lục Phiến Môn, Tiểu Lục chịu nhục, bán mình đến Ôn phủ làm tiểu tư nằm vùng.

            Bất quá làm mật thám đã không dễ dàng, bị đánh xuống làm tiểu tư lại càng không dễ dàng a!

            Không! Hắn thể nào nhận thua? !

            Ở đây còn không có tra ra vấn đền liên qua đến tiền, hắn tuyệt đối phải nhẫn đi xuống ——

            Quả nhiên, người vợ cuối cùng cũng phải gặp mẹ chồng!

            Một lần ngoài ý muốn, làm cho Ôn phủ gia, tam thiếu gia Ôn Tố Thu chú ý tới hắn, rồi đưa hắn thu làm tiểu tư bên người.

            Hắn cố ý bộc lộ tài năng quả nhiên rất có hiệu,

            Chính là khi này ánh mắt tam thiếu gia quan tâm hắn,

            Như thế nào như là muốn ăn  hắn a. . . . . .

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

MÃNG DUYÊN – Chương 1

MÃNG DUYÊN

Bạch Nhật Mộng

Dịch:QT

Edit: MiMiTienTu

Beta: Hà Khả Tuyết

 

Đệ Nhất chương

          Xuân phân, khắp nơi hạnh hoa nở đầy cành, xa xa nhìn lại, giống như một mảnh đạm phấn yên hà. Mộc gia trang nằm phía ngoài thành Hàng Châu hai mươi dặm, trong ngoài yên bình, lúc này bên trong một mảng yên hà lung linh, vừa thật vừa mộng ảo, như bồng lai như tiên cảnh. Hạnh hoa Yên Vũ Giang Nam, chính là cảnh sắc như vậy.

          Chiết Giang xưa nay giàu có và đông đúc, Tây Bắc biên giới yên bình , dân chúng an cư. Mộc gia trang chính  là hào gia phủ Hàng Châu, trang chủ Mộc Sâm là nhân vật đầu lĩnh trong chốn võ lâm Giang Nam, khổ tâm kinh doanh ba mươi năm, xây nên tòa sơn trang quy mô khiến gia đình dân chúng tầm thường khó có thể sánh bằng.Gia trang kiến tạo dựa vào sườn núi, sân trước sân sau rộng rãi, hậu viên hoa thơm tự nở không cần chăm sóc, riêng ở  trong viện trồng đầy kỳ hoa dị thảo, người bình thường cả đời không được thấy. Nhưng Mộc Sâm chính là kẻ áo vải, tuy có tiền,nhưng sao dám vượt qua quy pháp lễ chế, đem sơn trang nhà mình kiến tạo giống như hoàng cung, nếu mọi người truyền  đi, chẳng phải là tự tìm phiền toái sao, bởi vậy chỉ thiết kế đơn, không cầu xa hoa, nhưng phải có cái”Nhã”, tìm kì thạch cổ mộc kiến tạo đền đình lầu các tạo ra một khung cảnh Giang Nam sông nước đẹp không sao tả xiết,tại thành Hàng Châu nổi danh như một thắng cảnh.Hàng năm  người người đến gia trang thăm thú, tán dương, không khỏi đem thanh danh Mộc gia lại nâng lên vài phần

          Lúc này là đầu mùa xuân, thời tiết mang hơi lạnh, nhưng cũng không giống cái lạnh buốt của mùa đông, giữa trưa lại ấm áp, chỉ cần khoác thêm một chiếc áo mỏng là được. Sáng sớm, Mộc Hoa khoác áo  mới mẫu thân may cho ở trong viện luyện công, quyền cước xuất ra vài chiêu, trên người đã đầy mồ hôi, liền cởi ngoại sam, tiếp tục luyện bộ kiếm pháp mới học một lần nữa.

          Lão trang chủ Mộc Sâm thư thái uống trà, vài năm không hỏi đến thế sự,công việc trong ngoài gia hết thảy giao cho con trai cùng con dâu quản lý, mỗi ngày lấy việc dạy dỗ tôn nhi làm vui, lúc này truyền thụ cho đứa trẻ “Việt Nữ kiếm” ,mới hai ngày mà luyện được tốt thế này, khiến ông không khỏi rất cao hứng, mỉm cười.

          “Hoa nhi, nghỉ ngơi một chút, đừng luyện nữa.”

          Nghe được giọng ông nội ôn nhu gọi, Mộc Hoa thu thế, dừng kiếm pháp, đi tới, tỳ tay trên lưng Mộc Sâm, ôm ông nội làm nũng.

          “Ông nội, bộ kiếm pháp con luyện được không?”

          “Không tồi, không tồi, tôn nhi của ta thật thông minh làm sao.”

          Mộc Sâm liên tục khen ngợi, đem Mộc Hoa kéo vào trong lòng yêu thương.

          Mộc Hoa chính là trưởng tôn Mộc gia, trời sanh tính thông minh, thuở nhỏ liền đã được tổ phụ cực yêu quý,do Mộc Sâm tự tay dạy dỗ, tuổi còn nhỏ mà công phu căn bản Mộc gia học được bảy , tám phần làm cho ông rất vừa lòng.

“Hai đệ đệ  kia của ngươi nếu chăm chỉ bằng một nửa của ngươi thì tốt rồi.”

          Mộc Sâm một bên khen tôn nhi, một bên thở dài.

          Mộc Hoa nhu thuận ăn điểm tâm, cũng không lên tiếng đáp nói. Hắn là đứa con cả của chính thê sinh ra, mẹ đẻ Lâm thị, tú ngoại tuệ trung, sinh ra hắn cũng là mặt mày xinh đẹp nho nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa cần cù hiếu học, hai đệ đệ là vợ kế sinh, di nương Tôn thị, quê ở Hà Bắc, ái nữ của uy vũ Phiêu cục tổng tiêu đầu, đọc sách biết chữ không nhiều, lại có tính tình mạnh mẽ, đem hai đứa con nuông chiều quá mức, vì vậy  không được vừa mắt Mộc Sâm. Mộc lão gia ngày thường đối với Tôn thị chứa nhiều bất mãn, lúc này thấy Mộc Hoa đã học một bộ kiếm pháp được năm sáu phần, mà hai đứa tôn tử kia ngay cả một quyền một cước cũng luyện không được, âm thầm tức giận, không khỏi xót thương đứa cháu ruột cùng con dâu Lâm thị vài phần.

          “Hôm nay luyện đến đây thôi, buổi trưa cùng ông nội ăn cơm , rồi lại đi học bài.”

          Chớp mắt đã gần đến buổi trưa, Mộc Sâm phân phó hạ nhân chuẩn bị cơm, gặp Mộc Hoa ăn hết miếng điểm tâm này đến miếng điểm tâm khác, vội gọi , “Đừng ăn nhiều,  ăn thế chút nữa ăn thịt gà rừng sẽ thấy không ngon.”

Mộc Hoa thật là thông minh, đem điểm tâm để lại, năn nỉ nói: “Ông nội, khi nào người đi săn thú cho con đi với.”

          Mộc Sâm cười nói: ” Nương ngươi nói Mục tiên sinh đã nhiều ngày dạy ngươi học luận ngữ, ngươi khi nào trả bài được ông nội liền mang ngươi đi.”

          “Luận ngữ con đã đọc một nửa, ngày nay con sẽ thuộc hết toàn bộ, ông nội đến lúc đó nhất định phải mang con đi, con muốn bắt vài con gà rừng mang cho nương con nếm thử một chút.”

          “Được rồi.”

          Dùng cơm trưa xong, Mộc Hoa từ  thiên viện của ông nội cáo lui, quay về  chỗ của nương và hắn , Lạc Mai viện nghỉ ngơi.

          Đang là giữa trưa, bọn hạ nhân đều đi ăn cơm, trong viện im ắng không có người, Mộc Hoa đi đến phòng ngủ ,muốn đẩy cửa đi vào, chợt nghe chính sảnh truyền đến âm thanh phụ thân Mộc Nguyên đang nói chuyện, không khỏi thấy kỳ quái. Phụ thân ngày thường đối đãi mẫu tử hắn thật là lãnh đạm, bình thường khó đến Lạc Mai viện một chuyến, hôm nay sao lại ở đây? Hắn là tâm tính tiểu hài tử, rất  tò mò, liền nhẹ nhàng chạy bộ đến thính ngoại nhìn lén.

          Vì hắn vóc người nhỏ nhắn bước chân nhẹ, khinh công lại đã có vài phần căn cơ, lúc này thật cẩn thận dán mắt vào cửa, lén nhìn vào, cũng không làm cho phụ thân phát hiện, lén quan sát tình hình trong phòng,

          ” Bút bạc này ngươi đưa hay không?”

          Mộc Nguyên lúc này đã ngồi nửa ngày, thê tử thủy chung không mở miệng, mất kiên nhẫn, đứng lên, lớn tiếng chất vấn.

          Lâm Bích Hà ngồi ở đối diện ghế thượng giữ chặt tú phẩm, tai nghe trượng phu tức giận la lối,  lại làm như không thấy, đầu cũng không thèm nâng, con thản nhiên nói: “Này Bút bạc không phải số lượng nhỏ, chi bằng bẩm quá phụ thân, lão nhân gia nếu thực sự chuẩn vận dụng, ta tự nhiên lệnh phòng thu chi đưa quyền ngươi.”

          Mộc Nguyên nghe thấy thê tử đem phụ thân ra uy hiếp, lập tức cả kinh, trên mặt tức thì biến sắc.

          Lâm thị lúc này mới ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái, hỏi: “Như thế nào, không dám làm cho phụ thân biết được ngươi lấy bút bạc làm gì sao?”

          Mộc Nguyên làm cho thê tử như vậy chế ngạo cũng không dám phản bác. Lúc trước hắn không để ý thê tử phản đối, cố ý đem tửu lâu của Mộc gia ở thành nam giao cho huynh đệ vợ kế Tôn thị quản lý, sao đó mới biết này tôn tử căn bản kiến thức buôn bán không có, cậu em vợ này cùng bằng hữu chơi bời, cách ba năm ký giấy nợ nần. Mộc Nguyên biết phụ thân xưa nay xem thường người nhà Tôn gia, không dám làm cho phụ thân biết được, liền suy nghĩ  ngầm tự đến phòng thu chi lấy bút bạc đem thiếu hụt điền sửa lại, lại  đến chỗ Hà tiên sinh quản lý sổ sách mới sinh chuyện.

          Hiểu ra Mộc gia có thể có hôm nay  tất cả đều là công một tay Lâm thị, ngoại tổ phụ Mộc Hoa chính là cự cổ* nổi danh Hàng Châu, Lâm thị là nữ nhi duy nhất, trước khi chết đem ngàn vạn lần gia tài làm của hồi môn đưa đến Mộc gia. Lâm thị thuở nhỏ mưa dầm thấm đất, giỏi thương nghiệp, vài năm thời gian đem điền sản Mộc gia cùng cửa hàng Lâm gia kinh doanh tốt lên rõ ràng, đó là Mộc Sâm cũng muốn đối người này  kính thượng ba phần, Mộc gia tài bạch đều giao cho Lâm thị quản lý, cửa hàng Mộc gia to nho nhỏ quản lý từ chưởng quầy nghi trượng đều là người cũ Lâm thị từ nhà mẹ đẻ mang đến, quản tổng trướng là Hà tiên sinh lại nhìn thấy Lâm thị lớn lên, đã chủ tớ, cũng là thân nhân, hiển nhiên chuyên cô gia sủng Tôn thị, lạnh nhạt tiểu thư nhà mình, như thế nào không giận, lại do hạ nhân trước sao không dám lỗ mãng, lần này gặp Mộc Nguyên vừa muốn lấy điền bạc tôn gia, thật là tức giận quá, nghĩ lại lấy Mộc gia nguyên bản quá mấy trăm mẫu đất vườn, hiện giờ loại gia tài bạc triệu, lại không phải Lâm thị mang đến sao, giận thì đề bụng thế, chuyện đó thôi nói còn bút bạc này , đưa Mộc Nguyên số lượng quá lớn, không dám tự chủ, thế nào cũng phải hỏi qua lão thái gia hoặc phu nhân mới giám chi tài, làm cho Mộc Nguyên không thể không hướng thê tử mà thương thảo.

          Mộc Nguyên bị lạnh nhạt nửa ngày, biết lấy không được, hừ lạnh một tiếng, mặt âm trầm phẩy tay áo bỏ đi.

          Lâm thị thấy trượng phu đi khá xa, gục đầu xuống, nước mắt từng giọi rơi lên làm ướt tú phẩm, mới hiện ra một đóa hồng mai.

          Nàng nhập Mộc gia mười một năm, trừ một năm đầu cùng trượng phu cung kính như tân, còn lại tựa như người xa lạ, khi Tôn thị vào cửa, ngày càng trở nên khổ sở. Lâm thị từ nhỏ được giáo huấn tốt, tự giữ đoan trang, mặc dù xuất thân là gia đình thương nhân, lại có dáng dấp như tiểu thư khuê các , làm sao tranh được Tôn thị xinh đẹp quyến rũ, lại không nói Tôn Tú Anh có không ít mấy thủ quyền cước công phu, thường xuyên quấn quít lấy trượng phu lãnh giáo, thua liền mọi cách nịnh hót, đem Mộc Nguyên làm mờ mắt, liền cảm thấy được Lâm thị vô vị, dần dần làm bất hòa , cũng còn hạnh phúc Lâm Bích Hà sinh hạ Mộc Hoa,đây niềm hi vọng , nếu không, chỉ sợ cảnh ngộ càng thêm không chịu nổi.

          Nghĩ đến đứa con, Lâm thị lau khô nước mắt, ngắm thắt lưng có hình hoa mai, thầm nghĩ mấy ngày nữa Mộc Hoa sinh nhật mười tuổi sẽ làm cho hắn cao hưng một phen.

          Lúc  phụ thân đi được xa, Mộc Hoa tự góc tường đi tới, cũng không trở về phòng, lập tức ra cửa viện, theo cửa bên hông sau thôn trang chuồn ra đi, lên  phía sau núi.

Năm nào tuổi mặc dù nhỏ nhưng cũng đã hiểu được không ít chuyện, tận mắt nhìn, tai nghe thấy, tất nhiên là sớm biết được cha mẹ bất hòa, nhưng hôm nay gặp mẫu thân khóc như vậy vẫn là rất phiền não, chỉ cảm thấy trong lòng rầu rĩ, giờ ngủ trưa cũng ngủ không được , đơn giản đến phía sau núi đến giải sầu.

          Buổi trưa thật là ấm áp, Mộc Hoa đi đến giữa sườn núi đã cảm giác khô nóng, liền tìm dưới tàng cây sạch sẽ nghỉ tạm, dựa vào thân cây hướng lên trên xem, chỉ thấy một hạnh hoa cổ thụ nở rực rở, tùy tay kiểm tảng đá hướng lên trên ném đi, đập đến nhánh cây, run lên, từ đóa hoa phiêu bay lả tả rơi xuống dưới, gió nhẹ thổi, đầy trời bay múa, như Lạc Tuyết*, trông rất đẹp mắt. Hắn thấy thích thú, trong lòng vơi bớt đi  vài phần, lập tức nghĩ muốn bẻ mấy chi hoa mang trở về cấp mẫu thân ngắm cảnh, cũng làm cho nàng cao hứng, sẽ không khóc nữa, bỗng nhiên nghĩ lại, hạnh hoa này thôn trang còn nhiều mà, không thấy cái gì hiếm lạ, nhưng thật ra đỉnh núi có vài loại hoa dại, cùng đóa hoa tầng tầng lớp lớp, so với hạnh hoa còn muốn đẹp, không thể bỏ lở. Nghĩ đến đây, lập tức nhảy lên hướng trên núi đi lên.

          Thế núi Giang Nam phần lớn hòa hoãn, đỉnh núi cũng không khó đi, Mộc Hoa tay chân lanh lợi, gần nửa canh giờ liền tới đỉnh núi, quả gặp hai ba chu anh* cổ thụ rất là cao hứng, liền muốn lên trước hái hoa, mới đi được vài bước, đã thấy dưới tàng cây bàn  một khối hắc 黢黢 động vào liền nhúc nhít, hoảng sợ, ngừng bước chân cẩn thận xem xét.

          Chỉ thấy kia đồ vật này dài,  một thân tối như mực lại có vảy, dưới ánh nắng chiếu rọi phản chiếu ra ánh sáng nhạt, lúc ẩn lúc hiện như mặt ngọc, trơn bóng, giữa thân lộ ra cái đầu lớn, một đôi hắc tinh, tối,  giống ánh mắt khảm ở trên mặt, giống như hai khối thuỷ tinh màu nâu, phản chiếu vào đó là  thân hình Mộc Hoa.

          Nguyên lai là cự mãng, Mộc Hoa thấy vậy cả kinh, Giang Nam mặc dù cũng có rắn, nhưng đều là rắn lục, thái hoa xà, đều là các loại rất nhỏ, chưa bao giờ từng có cự mãng như vậy, cũng không biết nó từ nơi nào bò tới, thật hiếm thấy làm sao. Hắn vừa sợ hãi lại là tò mò, nhưng lại đã quên chạy trốn, ngơ ngác quan sát. Kia mãng cũng kỳ quái, động vài cái liền bất động , coi như nghỉ ngơi, khi lại coi như đã chết .

          Mộc Hoa đợi trong chốc lát không thấy nó động, lòng hiếu kỳ , mà ngay cả sợ hãi cũng mất vài phần, nhít chân đến gần vài bước nhìn kỹ, đến gần mới biết nguyên nhân, chỉ thấy trên đầu rắn một đạo nứt ra, làm như bị lưỡi dao sắc bén gây thương tích, từ trán chém xuống, suýt nữa liền bị thương mắt phải, chảy ra huyết ồ ạt, khắp nơi trên người đều có, chỉ vì cự mãng thân đen như mực, từ xem se không thấy rõ..

          “Bảo sao không nhúc nhích, nguyên lai là bị trọng thương.”

          Mộc Hoa thấy nó vô lực đả thương người, lá gan trở nên to hơn, đi vòng quanh vài vòng,  ngạc nhiên nói: “Nhìn bộ dạng ngươi đầy thần khí, chắc khí lực cũng thật sự rất lớn, ai có thủ đoạn đả thương ngươi?”

          Cự mãng kia hình như có linh tính, nghe thấy lời này của Mộc Hoa, trong mắt hiện lên một cỗ tức giận, nghiêng đầu đi không để ý tới.

          Mộc Hoa thấy nó như vậy, cảm giác buồn cười, từ trong ngực lấy ra dược bình màu trắng nói: “Đây là mật dược chữa thương bí truyền của nhà ta, cầm máu chữa thương cực công hiệu,để ta bôi cho ngươi.”

          Thuốc trị thương này là Mộc Sâm sợ tôn tử chơi đùa bị thương, cố ý bắt hắn mang một lọ trên người. Thuốc do toàn dược liệu quý báu tạo thành nên khi Mộc Hoa đổ vào,vết thương trên đầu cự mãng lập tức liền ngừng chảy máu.

          Mộc Hoa nghĩ cự mãng này ngày thường chắc uy phong lắm nhưng lúc này hắn lại không hề cảm thấy sợ hãi, thản nhiên ngồi trên tảng đá một bên nhìn nó.

          Quá thời gian uống một chén trà, cự mãng kia giống như đã khôi phục khí lực, ngẩng đầu hướng Mộc Hoa gật gật, như người ta nói lời cảm tạ, rồi cử động thân mình, cự mãng lớn bảy tám trượng nên vặn vẹo trườn đi vài cái không thấy nữa .

          Mộc Hoa trong chớp mắt không thấy mãng tung, không khỏi mất hứng thú, vỗ vỗ mông đứng lên, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy mặt trời không ngờ đã từ từ lặn xuống hướng tây, lập tức thất thanh sợ hãi kêu, “Không xong, quên nghe Mục tiên sinh giảng thư.”

          Vội vàng hái mấy cành anh đào chạy một mạch xuống núi.

Posted in Uncategorized | 3 phản hồi

MÃNG DUYÊN _ Bạch Nhật Mộng

MÃNG DUYÊN

Bạch Nhật Mộng

Dịch:QT

Edit: MiMiTienTu

Beta: Hà Khả Tuyết

Thể loại: đam mỹ, yêu tinh, cổ trang, ôn nhu ngàn năm mãng tinh cường công, xinh đẹp ôn nhuận thụ

          Thuở bé Mộc Hoa cứu một cự mãng,

          Sau khi thành niên lại được mãng xà biến ảo thành Thương Tuyệt cứu,

          Ân tình biến thành hữu tình, hữu tình lại dần dần biến thành  tình yêu. . . . . .

          Diễn viên: Mộc Hoa vs Thương Tuyệt

————-

lần đầu thử edit 1 cái gì đó nên chả biết nó ra seo *rưng rưng*

Posted in Uncategorized | 1 Phản hồi

Hello world!

Welcome to WordPress.com. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!

Posted in Uncategorized | 1 Phản hồi